Chương 119: Đăng cơ 07

Tưởng Tùng lập tức hô to: "Đại ca..."

Trên vai Nhậm Kiều Kiều đeo chéo một cái túi da bò dài nửa người, mang đôi boot Martin, bước đi mạnh mẽ.

Nhậm Kiều Kiều không vào một mình, phía sau cô còn có năm âm thi đi theo. Một cái được cô khống chế bằng Khống thi thuật, theo sát phía sau cô, bốn cái còn lại có âm hồn nhập vào, đi theo sau.

Bốn âm thi có âm hồn nhập vào, trong đó có hai âm thi đang khiêng một cái thùng gỗ cao gần bằng người, hai âm thi theo sau trên vai cũng đeo chéo túi da bò giống Nhậm Kiều Kiều.

"Lão tổ tông, Dương tổ tông, gia chủ."

Âm thi cuối cùng vào cửa thì thuận tay đóng cửa lại, Nhậm Kiều Kiều chào mọi người trong nhà, lại gật đầu với anh em Trình gia, sau đó giơ tay ra hiệu cho âm thi đặt đồ lên bàn họp.

"Lão tổ tông, thứ anh muốn tôi đã mang đến." Nhậm Kiều Kiều xoay người nhìn Nhậm Triều Lan.

Nhậm Triều Lan đi tới trước hộp gỗ đặt trên bàn họp, Nhậm Kiều Kiều lập tức hỗ trợ mở nắp ra.

Bên trong hộp là một cây cung dài bằng gỗ đen, thân cung đen bóng, dưới ánh đèn lấp lánh, mang theo cảm giác hoa lệ cổ xưa khiêm tốn.

"Đây là cây cung được làm theo bản vẽ mà anh đưa, các phù văn cũng được khắc theo yêu cầu của anh." Nhậm Thiếu Trạch đi tới nói: "Lão tổ tông, anh thử xem."

Nhậm Triều Lan lấy trường cung từ trong hộp gỗ ra, điều chỉnh tư thế, kéo dây cung. Phù văn màu bạc lấp lóe xuất hiện trên thân cung, mang theo khí thế lạnh lùng.

Dương Kỷ Thanh bước tới, chọc vào cơ bắp căng cứng sau lưng Nhậm Triều Lan: "Phù văn kèm theo không có vấn đề gì."

Nhậm Triều Lan buông dây cung ra, xoay người bắt lấy tay Dương Kỷ Thanh quấy rối sau lưng hắn, nói với Nhậm Thiếu Trạch: "Ừ, cung cũng không thành vấn đề."

Tưởng Tùng vòng qua hộp gỗ trên bàn, đi tới bên cạnh hai cái túi da bò, đưa tay vỗ một cái: "Trong hai cái túi này là cái gì?"

Nhậm Kiều Kiều đi tới kéo khóa kéo túi da bò, để đồ bên trong lộ ra: "Đây là mũi tên đặc chế cho lão tổ tông".

Tưởng Tùng sờ mũi tên một cái, lại ngẩng đầu nhìn về phía chiếc túi da bò Nhậm Kiều Kiều đang đeo: "Mỹ nữ, trong túi của cô cũng là mũi tên?"

Nhậm Kiều Kiều nhướng mày nhìn Tưởng Tùng: "Muốn xem?"

Tưởng Tùng nhanh chóng gật đầu.

Nhậm Kiều Kiều lấy túi da bò xuống, động tác sảng khoái kéo khóa kéo, lộ ra một khẩu súng bắn tỉa đen thui.

Tưởng Tùng: "..."

Nhậm Kiều Kiều thuần thục lấy súng ra, hai tay giơ lên, nhắm vào Tưởng Tùng đang đứng im trên bàn.

Tưởng Tùng nhìn họng súng tối om, chậm rãi giơ hai tay lên: "Tôi đầu hàng."

Nhậm Kiều Kiều phì một tiếng cười ra tiếng: "Sợ gì chứ? Không có đạn, không lấy mạng nhỏ của anh đâu."

Tưởng Tùng xấu hổ buông hai tay xuống, khoanh tay nói: "Có đạn cũng không lấy mạng tôi được, tôi đã sớm chết rồi, đạn không g**t ch*t tôi ha ha ha..."

Nhậm Kiều Kiều thu súng lại, lấy một viên đạn trong túi ném cho Tưởng Tùng: "Vậy sao? Vậy viên đạn này tặng anh chơi đó."

Viên đạn rơi xuống mặt bàn, lăn tới trước mặt Tưởng Tùng. Lúc này Tưởng Tùng nhảy ra xa ba mét, cảm giác nóng rực mà hắn ta cảm nhận được từ viên đạn tuyệt đối không phải là thuốc súng đang cháy, mà là đạn nhằm vào *m v*t! Bên trong không khắc phù văn thì cũng là nhét bùa giấy!

Tưởng Tùng nhanh chân chạy về phía Dương Kỷ Thanh: "Thiếu gia..."

"Anh chạy cái gì nha? Còn muốn mượn âm thi của Nhậm Du không?" Nhậm Kiều Kiều thu hồi viên đạn ném trên bàn, gọi âm thi duy nhất không có âm hồn nhập vào đến, rồi đặt một tờ giấy vàng viết đầy chữ lên bàn: "Lại ký hợp đồng thuê này."

"Mượn mượn mượn!" Tưởng Tùng lập tức xoay người chạy như bay trở về.

Hôm nay là chủ nhật, trong tổng bộ tập đoàn Triệu thị chỉ có người tăng ca. Đợi đến gần nửa đêm, người tăng ca cũng lục tục rời đi, đèn trong tòa nhà gần như tắt hết, chỉ còn phòng bảo vệ là còn sáng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!