Có nhiều con đường để đến với cái nghề về đêm này; có người vì tiền, có kẻ đến vì dục vọng nhưng chẳng mấy ai để ý rằng, đ. ĩ cũng là một con người có tình cảm.
Nói đến gia cảnh, nhà An Nhi không thuộc dạng giàu, bố mẹ nó làm công nhân viên chức cũng đủ miệng ăn cho cả nhà. Còn dành dụm chút ít để nó có cơ hội học đại học mà kiếm cái nghề ấm thân.
Thi thoảng, mẹ nó còn đùa vui bảo sẽ mua cho nó một chiếc nhẫn vàng làm của hồi môn khi nó đi lấy chồng. An Nhi lúc đầu còn cười tươi roi rói, càng về sau chỉ còn thấy vẻ mặt cười trừ cho mẹ nó vui.
Thành tích học tập của nó cũng tốt lắm, lúc nào cũng được thầy cô, bạn bè yêu quý, giúp đỡ – đôi khi lại bị những đứa khác ghen tỵ nhưng chẳng bao giờ nó để tâm tới.
An Nhi sở hữu một nét đẹp dịu dàng, nụ cười đỏ hồng hào dễ thương, nó dường như hoàn hảo trong mắt những đối tượng muốn làm quen.
Ai cũng nghĩ, tương lai sau này của nó chắc sẽ rộng mở lắm, có nghề nghiệp ổn định, kiếm một người chồng đàng hoàng có nhà có cửa gửi phận gái thế là xong.
Thế mà đùng một cái, đến giữa năm lớp 12 phổ thông trung học; dù sáng vẫn đi học nhưng cứ tối đêm nó lại rời nhà đi đâu không ai rõ.
Bố mẹ nó nghi ngờ, hỏi nó – nó không trả lời, theo dõi – bị nó cắt đuôi. Cứ sáng về, gương mặt xuống sắc, có quầng thâm đen quanh mắt mà nó vẫn tiếp tục đến trường như thường. Vài hôm đầu còn gắng gượng được còn những hôm sau nó chỉ biết gục mặt trên bàn ngay trong giờ học mà ngủ.
Bố mẹ An Nhi lo lắm, mới nhờ mấy đứa bạn nó tìm hiểu giúp.
Ảnh minh họa
Ai ngờ đầu, đi qua mấy đường phố dành cho người lớn lại thấy nó mặc váy bó ngắn cũn cỡn đứng ven đường chờ khách.
An Nhi vẫn mặc kệ dù nó biết lũ bạn đã nhìn thấy mình. Cái gương mặt non choẹt, dịu dàng thường ngày như tiêu tan. Nó đánh lớp phấn dày trên mặt, kẻ mày kẻ mắt, bôi son đỏ lại thêm bộ đầm liền thân chỉ dài quá mông một tý, cổ áo vét sâu đến nỗi hở gần nửa ngực; chiếc dày cao gót khiến nó ra dáng người lớn đôi chút. Tay cầm điếu thuốc lá, mỗi lần rít một hơi, mặt lại nhăn nhó khó chịu nhưng vẫn không chịu buông.
Mấy cô gái thường xuyên đứng đây nhìn thấy An Nhi cũng nửa tháng rồi, có khách mời nó nhiều lần nhưng khi nhìn thấy mặt khách là nó lại từ chối không đi. Chả thấy bắt liền tay như mấy chị đi trước, cứ như nó đang chờ đợi ai đấy. Đến gần 6. am sáng lại lạch cạch thay đồ rồi đi về.
Cho đến một ngày, khoảng 11. pm, đường xá vẫn đông đúc người qua lại. Xe cộ chạy vùn vụt, chỉ có vài người đậu xuống chỗ An Nhi tìm gái qua đêm, ưng hàng xong là lại vụt phóng đi.
Thoáng cái mà chỉ còn lại nó đứng đấy, trời mùa đông lạnh buốt mà nó vẫn mặc độc cái váy ngắn, mắt nhìn dáo dác tìm kiếm thứ gì đó.
" Này, có xài được không?"
Có tiếng nói đàn ông vang lên, nó quay mặt lại nhìn. Là một gã đàn ông chừng ngoài hai mươi, ngồi trên chiếc SH màu đen bóng loáng trước ánh đèn đường vàng chóe.
Nó nhìn mặt gã vừa lên tiếng, nhìn chăm chăm hồi lâu mới nói được một câu.
" Có, dùng riêng! Không dùng chung, chịu không…?"
Hắn trố mắt nhìn nó rồi lại cúi mặt cười sặc sụa, thoáng vẻ thích thú: " Hay, đồ riêng à. Chịu bao nhiêu?"
" 100k thôi, cam kết đấy!"
Nó nói chỏng lỏn, giọng nói thanh trong đến lạ thường. Rõ ràng là hàng mới vào nghề nhưng lại tỏ vẻ là có kinh nghiệm lắm.
An Nhi thấy hắn gật đầu đồng ý, ra hiệu cho nó ngồi lên xe và thế là nó trèo lên. Lúc đầu thấy không ngồi soạc hai bên được lại ngại ngùng leo xuống nép về một hướng. Dùng tay kéo mép váy che được chút nào hay chút đấy.
Ngồi sau lưng hắn, nó thi thoảng lại nghe thấy tiếng hắn cười, chỉ phát ra vài tiếng nho nhỏ trong cổ họng. Nó không hiểu sao hắn lại cười nhưng nó lại cười theo như một con ngố, vòng cánh tay ôm lấy eo hắn, an tâm để hắn chở đi.
Hắn đưa nó đến một chung cư cao tầng, gửi xe xong, An Nhi lại lẽo đẽo đi theo sau hắn như một đứa trẻ bám đuôi người lớn. Nó nhìn xung quanh với ánh mắt lạ lẫm, có khi lại rụt rè, lo sợ. Nó đưa tay bám lấy áo khoác da của hắn còn hắn vẫn nhìn về phía trước mà đi tiếp.
" Vào đi!" Hắn dừng lại trước cửa phòng só 207, vừa mở cánh cửa đứng nép một bên nhường cho nó vào trước.
An Nhi bước vào trong căn phòng chẳng có cái gì cả; ngoài phòng ngủ có một chiếc giường và tủ đựng bằng gỗ to đùng.
Nó tò mò hỏi: " Phòng riêng à?"
Hắn đóng chốt cửa rồi bước vào trong phòng ngủ cùng nó: "Ừ, phòng riêng cho đồ riêng!"
Nó cười thoáng, có phần chua chát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!