Chương 19: Đoản 9

- Bà nói cái gì? 

Mẹ cô lúng túng. 

- Con... con... con về bao giờ vậy.

Hắn bước vào phòng, mặt đỏ bừng, tay nắm thành quyền, quát lên:

- Tôi hỏi bà nói cái gì? Nói lại ngay.

- Không có gì đâu. Mẹ... mẹ...

Hắn túm vai mẹ cô, gằn lên từng chữ:

- Nhắc... lại... lời... bà... vừa... nói.

Cô hoảng hốt vội đẩy hắn ra:

- Anh phát điên cái gì vậy? Mẹ tôi đang bị bệnh. Anh không thấy sao? Anh muốn nghe cái gì? Chẳng phải anh nghe hết cuộc nói chuyện của mẹ con tôi còn gì, hỏi lại làm gì? 

- Anh muốn nghe lại đúng không? Được! Vậy để tôi nói anh nghe. Bố anh là một kẻ lăng nhăng. Người hại chết mẹ anh không phải mẹ tôi mà là ông ta. Anh nghe rõ chưa? Là ông ta. 

- Đủ rồi. Lời bà ta nói đều là bịa đặt. Bố tôi yêu mẹ tôi như vậy. Là bà, là bà quyến rũ bố tôi trước. Mẹ tôi vì vậy mới phải chết. 

Nói rồi hắn đi ra khỏi phòng, cửa gỗ đóng sầm một tiếng cho thấy hắn đang rất tức giận. Cô vội ôm lấy mẹ mình:

- Mẹ, mẹ không sao chứ. Mẹ đừng để ý đến anh ta. Anh ta trước nay vẫn điên khùng vô cớ như vậy.

Bà nắm chặt tay cô, lắc đầu mỉm cười tỏ ý bảo mình không sao.

Hắn đi về phòng mình, không kiềm chế được mà hất tung đồ đạc trên bàn xuống đất. Giấy tờ, đồ đạc rơi loảng xoảng, ngay cả cốc cà phê cũng không thể tránh khỏi số phận mà rơi xuống đất và vỡ tan tành, chất lỏng màu đen loang ra một khoảng của chiếc thảm xám. Hắn đấm mạnh xuống bàn, thở dốc:" Không thể nào. Bố không phải người hại chết mẹ. Tuy ông trăng hoa thật nhưng tình cảm với mẹ mình là chân thành nhất. Bà ta... bà ta nói dối.

Không thể có chuyện như thế được."

Hắn lôi chiếc điện thoại ra, bấm một dãy số dài, chỉ 1 hồi chuông đầu dây bên kia có tiếng trả lời: Anh cả.

- Cậu điều tra giúp tôi một chuyện.....

Tối hôm đó, không khí bữa ăn rất gượng gạo. Mẹ cô dù cố làm không khí thoải mái hơn nhưng mỗi người mang một tâm trạng khác nhau. Cơ bản không thể vui vẻ trong lúc này. Người đầu tiên đứng dậy khỏi bữa cơm đầy u ám này là hắn. Một lúc sau ông chú dượng cũng đứng dậy:

- Ông không ăn thêm sao?

- Tôi no rồi. Bà ăn với con đi. Tối nay tôi bận không về nhà được hơn nữa có con gái ở với bà tôi cũng yên tâm. 

Nói rồi ông ta bước vào phòng thay đồ. Chẳng bao lâu sau thì lái xe ra khỏi nhà. 

Cô quay sang mẹ, ái ngại nói:

- Mẹ... mẹ đính cứ để yên như vậy sao? Dù sao về tình vè lí mẹ cũng là vợ ông ta. Mẹ có quyền can thiệp chuyện này chứ. 

- Không con ạ! Mẹ bước chân vào nhà này chỉ vì người bạn thân nhất của mẹ gửi gắm con trai của cô ấy cho mẹ. Còn chồng cô ấy có bao nhiêu nhân tình, bao nhiêu đứa con mẹ không quan tâm. 

Cô bất đắc dĩ lắc đầu:

- Tùy mẹ vậy. Con tôn trọng ý kiến của mẹ. Để con dìu mẹ lên phòng. 

Loay hoay mãi không ngủ được. Cô bước nhẹ ra khỏi phòng tráng làm mẹ mình thức giấc. Tính ra ban công hóng gió ai dè gặp hắn đang đứng hút thuốc. Định quay bước vào nhà thì hắn cất tiếng:

- Sao vậy? Muốn tránh mặt tôi sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!