Tôi học chữ ngày đêm, ôn thi Đại học cũng không chăm chỉ như lúc này. Nhưng dục tốc bất đạt. Một ngày quận công gọi tôi vào gian nhà giữa, hỏi bài tôi. Kết quả những chữ học trước đây chỉ còn nhớ một nửa. Thật thảm hại. Tôi lại phải về phòng sửa đổi kế hoạch học tập. Lúc trước là tốc chiến tốc thắng. Bây giờ là chậm mà chắc.
Mỗi ngày tôi sẽ dành một buổi để ôn lại từ đầu các chữ và từ ghép đã học từ trước tới nay. Những chữ cảm thấy dễ nhầm lẫn, tôi lại dành một buổi luyện viết lại.
Thời tiết càng ngày càng nóng, ở trong phòng tôi chỉ mặc yếm, váy kéo lên tới đầu gối, ngồi viết chữ. Gạo ngồi ngay kế bên, ra sức cầm quạt, quạt cho tôi. Nhưng tôi vẫn thấy cả người nóng hổi, mồ hôi dinh dính khắp người. Tôi ngồi thèm khát cái máy lạnh vô cùng, hoặc có cái quạt điện thì tốt biết bao.
Vì trời nóng oi bức, tôi giảm thời gian học, chỉ học buổi sáng và buổi tối. Buổi chiều tôi sẽ ra nằm trên chiếc võng được mắc dưới tán cây trong sân nhà. Đinh Ngọc sẽ ngồi trên chõng tre được đặt bên cạnh, vừa thêu vừa nói chuyện với tôi.
Một hôm, Đinh Ngọc quay qua hỏi tôi:
- Đinh Thanh, em học chữ được mấy tháng rồi?
Tôi đang nằm, suy nghĩ, hình như cũng lâu rồi, nhưng chính xác mấy tháng thì tôi không nhớ. Gạo đang ngồi xỏ chỉ vào kim, trả lời thay tôi:
- Tiểu thư từ lúc học đến bây giờ chỉ thiếu bốn ngày nữa là tròn năm tháng.
Tôi ngồi bật dậy, hỏi:
- Thật sao?
Gạo nhìn tôi ngạc nhiên, gật đầu thay câu trả lời. Tôi thật sự không ngờ tôi đã học lâu như vậy. Như nhớ lại điều gì, tôi đứng dậy, chạy vào phòng.
Vào phòng, tôi đóng cửa, cài then. Sau đó đến bên tủ gỗ, mở ngăn kéo nhỏ, lấy túi vải nhỏ ra. Bên trong tôi để chiếc khăn tay và bức thư của Trịnh Khải. Tôi đặt chiếc khăn tay qua một bên, hồi hộp mở thư của Trịnh Khải ra đọc.
Nguyên bức thư chỉ có ba hàng chữ nhưng tôi vẫn chưa đọc hết được. Tôi chỉ nhận ra được phân nửa số chữ, một số chữ khác tôi có thể nhận ra các bộ và chữ ghép trong đó nhưng không đoán được nghĩa của chúng khi được ghép lại.
Trong thư có nhắc đến Thăng Long, tôi đoán Trịnh Khải đang ở kinh thành.
Tối hôm đó, quận công nói rằng chúa thượng cho gọi ông lên Thăng Long. Vì vậy trong mười ngày tới, cả nhà sẽ chuyển lên kinh thành ở. Theo đó, việc học chữ của tôi sẽ kéo dài ra. Chờ cả nhà đến Thăng Long, quận công sẽ tìm thầy trên đó dạy tôi chữ Nôm.
Những ngày kế tiếp, trong phủ quận công luôn ồn ào, tôi muốn ôn bài cũng không cách nào học được. Tôi đành lôi áo quần, trang sức ra xếp đặt vào rương. Đang xếp đặt giữa chừng, tôi nghe tiếng mẹ cả quát lớn ngoài sân. Từ lúc về đây, tôi chưa từng nghe mẹ cả lớn tiếng như vậy bao giờ.
Nhanh chân đi ra sân, tôi thấy rất đông người đang đứng ở đó. Mẹ cả đang ngồi trên ghế mây, Đinh Ngọc đứng bên cạnh. Giữa sân, Hoa và một anh chàng da nâu sẫm đang quỳ. Những người hầu khác đứng vây xung quanh xem chuyện vui.
Tôi chầm chậm đi đến bên cạnh Đinh Ngọc, hỏi chị chuyện gì đang xảy ra.
Đinh Ngọc bình thản, nói nhỏ cho tôi nghe:
- Hoa muốn xin ở lại trấn Nghệ An.
Tôi vừa nghe đã hiểu. Hoa và anh chàng người Nghệ An kia có tình cảm đã lâu. Nay cả nhà quận công chuyển đi, nếu Hoa đi theo thì không thể ở bên người yêu. Anh chàng kia lại chỉ được thuê để giúp việc, gia đình vẫn ở Nghệ An, anh ta căn bản không thể đi theo lên Thăng Long.
- Tiểu thư chưa được gả đi, người hầu đã muốn tách ra. Ở đâu có chuyện đó hả? – Mẹ cả tức giận.
Hoa khẽ run người, chắp tay nói:
- Xin phu nhân cho con được ở lại. – Hoa nói xong cúi đầu sát xuống đất, anh chàng kia thấy cũng cúi đầu theo.
Mẹ cả nghe thấy mặt càng lạnh hơn. Đinh Ngọc lên tiếng:
- Mẹ, hãy để Hoa ở lại. Người đã không có tâm đi theo, hà tất phải cưỡng cầu.
Hoa nghe thấy, bật khóc thành tiếng, nước mắt đã chảy giàn giụa cả gương mặt. Mẹ cả nhìn Đinh Ngọc lại nhìn Hoa đang khóc rống lên, thở dài, nói:
- Ngươi từ nhỏ đã theo Đinh Ngọc, thân thiết như chị em. Nay ngươi có tâm nguyện riêng, Đinh Ngọc lại xin cho ngươi, ta cũng đáp ứng cho ngươi. Có điều…
Mẹ cả bỏ lửng câu. Cả nhà im lặng chờ, mẹ cả nói tiếp:
- Có điều, Tèo, ngươi có tiền để cưới con Hoa không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!