Hôm đó tôi trở về liền bị Đinh Ngọc kéo thẳng vào phòng tra khảo. Buổi chiều lúc tôi đang nằm ngủ, Đinh Ngọc và Gạo ra gian phòng khách phụ mẹ cả chuẩn bị cho ngày giỗ đầu của Việp quận công – cha nuôi của quận công Huy. Sau khi Đinh Ngọc quay lại phòng đã không thấy tôi đâu, sai Gạo tìm trong phủ cũng không thấy, hỏi quanh thì một người hầu nói có nhìn thấy tôi. Đinh Ngọc đoán tôi chạy ra ngoài chơi, một mặt sai Gạo ra phố tìm, một mặt che giấu giúp tôi.
Đinh Ngọc ngồi trên ghế tựa, từ tốn nói:
- Đinh Thanh, nói xem em trốn đi đâu chơi giờ mới về?
Tôi đứng giả bộ hối lỗi, một tay kéo kéo tay áo của nàng ta:
- Chị.
- Nếu cha mẹ biết em trốn đi chơi một mình, sẽ tức giận thế nào? Lần trước em trốn đi chơi, học đòi cưỡi ngựa, ngã bệnh thập tử nhất sinh, em vẫn chưa sợ sao? – Đinh Ngọc càng chất vấn, càng lên giọng.
Tôi chỉ biết Đinh Thanh ngã từ lưng ngựa nhưng không biết nguyên nhân sâu xa cũng là trốn đi chơi. Xem ra tôi và Đinh Thanh trước kia cũng có điểm chung. Nhìn gương mặt vì tức giận mà đỏ cả hai gò má của Đinh Ngọc, tôi bỗng muốn ôm lấy chị. Có người chị như Đinh Ngọc, tôi thấy may mắn cho Đinh Thanh, giờ may mắn ấy là của tôi.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế cạnh Đinh Ngọc, tay ôm lấy cánh tay của nàng ta. Tôi thì thầm:
- Chị, lần sau em đi chơi sẽ nói cho chị biết trước.
Đinh Ngọc nghe tôi nói xong, bật cười, đẩy mặt tôi ra, gí ngón tay vào trán tôi:
- Thật nghịch ngợm. Lần sau chị sẽ mách cha, xem cha xử lý em thế nào.
Tôi cười hì hì rót nước uống. Đinh Ngọc hỏi tôi đã đi đâu, tôi nói tôi dạo phố chơi, ra ao ngắm sen. Tôi còn rủ Đinh Ngọc lần sau đi ngắm sen. Nhưng tôi không kể một chữ về chuyện tôi gặp Trịnh Khải. Một phần là sợ việc tôi gặp con trai bên ngoài sẽ càng khiến Đinh Ngọc lo lắng, một phần là tôi không muốn kể.
Đến tối ăn cơm, mẹ cả nhìn thấy tóc tôi vẫn chưa chịu búi lên gọn gàng, liền nhẹ giọng nhắc nhở. Tôi định bịa chuyện đầu của tôi vẫn còn đau, nếu búi lên sẽ khó chịu, nhưng nghĩ lại không dám nói, đành dạ qua loa. Quận công thì chỉ cười, ông nói cứ để tùy ý tôi đi. Tôi mừng rỡ gật đầu tán thành. Ông thấy thế lại càng cười lớn. Mẹ cả vì vậy sau này không bao giờ nhắc nhở vụ tóc tai của tôi nữa.
Nhưng tôi vẫn thể hiện là một đứa con gái ngoan. Sáng hôm sau tôi để Gạo tết tóc, quấn khăn tròn quanh đầu, cài thêm một trâm bạc, lại thả đuôi tóc một bên. Còn về trang phục, hôm qua tôi thấy nó thú vị, còn hôm nay tôi thấy nó rắc rối, nhưng vẫn nhẫn nại để Gạo mặc từng lớp cho tôi.
Dùng xong bữa sáng, quận công giống mọi ngày đi xử lý việc của trấn. Mẹ cả và Đinh Ngọc tiếp tục chuẩn bị cho ngày giỗ, lên danh sách cần mua, vật phẩm cúng tế, món ăn tiếp khách. Gạo, Hoa và các người hầu khác trong phủ lăng xăng lau dọn, kê bàn, căng màn... Chỉ có tôi là rảnh rỗi không việc làm. Tôi nói muốn về phòng nằm nghỉ.
Chưa về đến phòng tôi lại bị cánh cửa gỗ cuốn hút.
Kéttt...
Tôi lại lẻn ra ngoài đi chơi, đến gốc đa bên cạnh hồ sen hôm qua. Xung quanh yên tĩnh, bóng cây phủ xuống một nửa trên bờ, một nửa xuống ao sen. Leo lên một cành cây lớn, tôi ngồi tựa vào thân cây, thả chân đung đưa, mắt nhìn ra xa. Tôi thực sự thích phong cảnh yên bình ở đây. Trong gió mát thổi đến vừa có hương sen thoang thoảng dưới ao, vừa có mùi lúa chín từ cánh đồng bên kia và cả mùi nắng thanh khiết.
Đang thả hồn ngắm cảnh, tôi chợt nghe tiếng bước chân chạy đến. Chỗ tôi đang ngồi khá cao, có vài cành lá che chắn nhưng chỉ cần có người ở dưới ngước mắt nhìn lên là sẽ thấy tôi. Tôi có chút hoảng hốt, liền ngồi im lặng, đến thở cũng không dám thở mạnh. Hôm qua là gặp Trịnh Khải, hôm nay gặp ai đây?
Tôi nghiêng đầu nhìn xuống. Người ở dưới mang một bộ đồ xám tro, đầu quấn khăn xanh đen, không nhìn rõ mặt. Anh ta hét một tiếng "A" rồi vung tay đấm một cái rất mạnh vào thân cây khiến cành lá lắc lư. Tôi sợ hãi một tay ôm thân cây thật chặt, một tay bịt miệng.
Anh ta sau khi giải tỏa cơn tức giận bằng nắm đấm thì đứng thẳng người, mắt nhìn ra xa về phía ao sen. Tôi không biết anh ta đang nhìn gì, đang suy nghĩ gì nhưng anh ta đứng mãi, đứng mãi rất lâu. Hai tay anh ta buông thõng xuống hai chân, bàn tay vẫn như cũ nắm chặt. Tôi cũng vì thế ngồi ôm cây rất lâu, người không dám động đậy nên có chút mỏi. Nhưng tôi lại không dám lên tiếng.
Tôi lại nhìn xuống người ở bên dưới, bỗng có cảm giác, người đứng dưới đó trông rất cô đơn.
Mặc dù có chút đồng cảm nhưng chân tôi hơi tê, người nào đó ơi, mau mau trở về đi. Tôi nhúc nhích hai chân để máu lưu thông, không ngờ một chiếc giày tuột xuống đất.
Bịch.
Chiếc giày vải đáp xuống đất. Đồng thời, người kia quay người lại, nhìn chiếc giày rồi ngước mặt nhìn lên cây. Tôi đang ngồi trên cây, chân buông thõng cũng lập tức vịn cành đứng dậy. Nhưng do ngồi lâu, chân đã tê cứng nên tôi bị tuột xuống khỏi cành cây.
"Aaa..."
Tôi chỉ kịp hét một tiếng thất thanh. Tiêu rồi, xương gãy là chắc. Nhưng tôi lại cảm nhận được đôi tay rắn chắt bắt lấy cả người tôi. Anh ta đã đỡ được tôi, tôi không rớt xuống đất. Tôi sợ hãi từ từ mở mắt nhìn người vừa cứu mình.
Là Trịnh Khải.
Sao có thể trùng hợp đến như vậy?
Là Trịnh Khải ngạo mạn, lạnh nhạt hôm qua, vừa nãy tức giận và cô đơn như vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!