Trước lễ nạp tệ hai ngày, tôi vẫn chưa nhận được tin tức của Nguyễn Hoàn. Tuy không hi vọng nhiều nhưng tôi thực sự cần trì hoãn đám cưới để có thêm thời gian tìm cách đối phó.
Nếu Nguyễn Hoàn không tìm được cách giúp tôi thì sao? Bỏ nhà ra đi? Không được! Lúc này tôi còn không được bước chân ra khỏi cổng huống gì tôi đã hứa với quận công là sẽ nghe lời ông lấy tên Trọng Chiếu đó. Hay là tìm cách giả ốm? Nếu như thầy thuốc đến khám thì lộ tẩy mất. Không được! Hay là ốm thật? Sức khỏe của tôi mới hồi phục, nếu ngâm lạnh cho bệnh thì có khi nằm liệt giường không dậy được mất. Cũng không được!
Tôi còn muốn sống để chứng kiến lịch sử sắp diễn ra, chứng kiến vị anh hùng áo vải Nguyễn Huệ tiến quân ra bắc, chứng kiến cuộc kháng chiến chống quân Thanh hùng tráng… Và tôi còn muốn gặp lại Trịnh Khải.
Tuy biết Trịnh Khải vẫn giữ được mạng sống nhưng tình trạng chính xác hiện giờ của anh thì tôi lại không có một chút thông tin nào. Hải cũng mất tích không thấy bóng dáng, không biết anh ta có trốn thoát được hay không?
Tôi nhốt mình trong phòng đến chiều thì nghe được tiếng ồn ào từ nhà trên truyền xuống. Lò dò lên phòng khách, nấp sau cửa sổ, tôi nghe được giọng nói đầy tức giận của quận công vang lên bên trong:
- Hừ! Chắc chắn có kẻ tung tin thất thiệt, chờ ta tra ra được đứa cầm đầu xem bọn chúng còn dám đặt điều hay không.
Tiếng mẹ cả nhỏ nhẹ khuyên giải:
- Ông đừng quá giận. Việc trước nhất là lễ nạp tệ của Đinh Thanh. Bây giờ mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, nhà Viêm quận công lại đòi dời sang tháng chạp, chúng ta phải làm sao đây?
- Để ta sang gặp Nguyễn Trọng Viêm hỏi cho ra lẽ.
Quận công đẩy cửa đi ra, tôi không kịp trốn bị ông bắt gặp ngay trước cửa sổ. Nhìn thấy tôi, ông chỉ thở dài rồi phất tay áo đi về phía cổng.
- Ngoài kia họ đang đồn đại nhiều thứ không hay ho về con. Nếu có nghe được, con cũng đừng để bụng, cứ để ngoài tai là được. – Mẹ cả đứng ở bậc cửa nói với tôi, giọng bà có vẻ không vui.
Tuy không hiểu đầu tai cua nheo gì nhưng tôi cũng dạ cho có. Mẹ cả cũng không nói gì thêm. Tôi đành đi tìm người hầu trong phủ hỏi thăm. Sau một hồi hỏi vòng vo, tôi mới biết được mình đã trở thành chủ đề bàn tán trong lúc rỗi rãi của các bà các chị trong thành Thăng Long.
- Nghe đâu, nhị tiểu thư nhà Huy quận công có số sát phu, lễ nạp tệ còn chưa diễn ra mà công tử nhà Viêm quận công đã nằm liệt trên giường.
- Thật sao? Có phải tiểu thư ấy tên Đinh Thanh không?
- Hình như vậy. Tôi còn nghe tiểu thư nhà ấy ăn mặc xa xỉ, tiêu xài hoang phí lắm. Trước đây còn mặt dày mua nợ không biết bao nhiêu hàng quán ở Thăng Long đấy.
- Này, có phải chính là cô tiểu thư đanh đá bị nhà Nghĩa phái hầu từ hôn không?
- …
Trên đây là một đoạn trò chuyện vô cùng rôm rả mà bất cứ góc chợ nào ở Thăng Long cũng có thể nghe được. Đấy là chị làm bếp thuật lại với tôi.
Lần trước đồn đại tiểu thư nhà Huy quận công kiêu căng đòi từ hôn, lần này đã trở thành vì đanh đá nên bị người ta từ hôn… Quả là tam sao thất bản. Một đồn mười, mười đồn trăm. Lần này thì tôi nổi tiếng thật rồi.
Không biết sự việc lần này có liên quan đến Nguyễn Hoàn hay không nhưng quả thật sau khi Huy quận công trở về từ phủ Viêm quận công thì sa sầm mặt mày.
Hôn ước lần này bị hoãn đến tháng chạp. Lí do nhà Viêm quận công đưa ra là Nguyễn Trọng Chiếu bị ốm, không thể tiếp tục đám cưới được. Coi như tôi lại thoát được một nạn.
***
Một ngày đầu tháng sáu, trời bỗng đổ mưa như trút nước. Tôi ngồi trong phòng, mở hộp gỗ, lấy từng thứ bên trong ra ngắm nghía: chiếc khăn thêu màu xanh, chiếc trâm ngà voi đính ngọc, chiếc trâm gỗ khắc hình hoa sen, lá thư với nét chữ cứng cỏi… Trịnh Khải, tôi càng nhớ anh lại càng xót xa trong lòng. Một vương tử cao quý nhưng lại chịu số phận giam cầm, luôn bị đe dọa đến tính mạng, đến khi nào anh mới có được tự do? Đến khi nào tôi mới được gặp lại anh?
Cốc cốc. Có người gõ cửa phòng. Tôi đoán là người hầu trong nhà, thường giờ này sẽ có chị làm bếp mang chén thuốc bổ cho tôi theo lời dặn của mẹ cả. Tôi quay người cất cây trâm vào hộp gỗ, miệng vẫn trả lời:
- Vào đi.
Từ sau ngày bị trì hoãn hôn ước, tôi an phận ở nhà làm con ngoan. Phu nhân nhà Trang quận công lâm bệnh nặng nên Đinh Ngọc phải quán xuyến hết công việc nhà cửa, chợ búa… rất bận rộn; thành ra tôi cũng hiếm khi gặp được chị. Vì vậy, cả ngày ngoài việc ăn, ngủ và chống cằm ngồi dưới cây lựu nghĩ vẩn vơ, tôi chẳng làm gì cả.
Có tiếng mở cửa, tiếng bước chân đến gần bàn sau lưng, tôi đoán chị ta đang đặt chén thuốc lên bàn nên cũng không để ý. Đang đóng hộp gỗ lại thì một giọng nói trầm thấp vang lên:
- Nàng có vẻ bận rộn nhỉ?
Tôi giật mình quay người lại. Một người mặc bộ đồ đen, hai vai bị ướt chắc do cơn mưa ngoài kia, trên gương mặt nam tính là đôi mắt hẹp dài, miệng đang mỉm cười với tôi, không phải ai khác chính là Quang Bình. Tôi lắp bắp:
- Sao… sao công tử lại ở đây?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!