Chương 46: Đối Mặt​

Trịnh Khải định kéo tay tôi quay lại đường cũ thì nghe tiếng người ngựa ở đầu con phố vang lại.

Tôi quay qua nhìn sắc mặt lo lắng của Trịnh Khải thì không khỏi sợ hãi trong lòng:

- Họ là…?

- Đừng sợ.

Tuy Trịnh Khải đang trấn an tôi nhưng giọng anh vẫn không giấu được sự lo lắng, tay anh nắm chặt tay tôi, cả hai nhanh chóng chạy vào một con ngõ nhỏ gần đó. Ánh trăng mờ nhạt trên đầu soi sáng con đường nhỏ có hai bóng người đang vội chạy trốn. Cuối con ngõ là một ngôi nhà gỗ nhỏ bị khóa cửa từ bên ngoài, Trịnh Khải rút kiếm chặt đứt dây khóa rồi vội vàng mở cửa kéo tay tôi bước vào trong nhà. Bên ngoài cũng vừa lúc có tiếng bước chân và cả ánh sáng từ ngọn đuốc của bọn lính.

Giọng một người đàn ông ra lệnh cho lính dưới quyền:

- Bao vây tất cả các con đường xung quanh đây, bất cứ ai lạ mặt đều bắt hết cho ta.

- Dạ!

Tôi cố nín thở nghe trống ngực đang đập từng hồi mạnh mẽ. Trịnh Khải nắm chặt tay của tôi, anh ghé mặt sát khe cửa để nhìn ra ngoài. Mùi bụi bặm và không khí ngột ngạt trong nhà cho thấy ngôi nhà này đã lâu không có người ở.

Chít chít…

Trên mu bàn chân phải của tôi có một thứ mềm mềm lông lá với mấy cái móng chân nhỏ bò qua khiến tôi rùng người chỉ muốn hét lớn nhưng may đã kiềm lại được, tôi đành cố gắng cắn chặt môi chờ cho nó bỏ đi. Trịnh Khải buông tay tôi ra rồi choàng qua vai tôi để tôi dựa hẳn vào người anh, có lẽ anh sợ tôi đứng mãi như thế sẽ mỏi chân.

- Bẩm tướng quân, không tìm thấy vương tử Tông.

- Hừ, hắn chưa trở về nhà giam, người của ta cũng nói trước khi ta đến hắn vẫn còn ở ngôi đền, chắc chắn hắn chưa trốn đi được. – Giọng khàn khàn của tên tướng quân ra lệnh vang lên. – Các ngươi lục soát mấy ngôi nhà gần đây cho ta.

Trịnh Khải cầm lấy tay tôi, ngón tay anh viết vào lòng bàn tay:

"Nàng hãy trốn vào góc nhà, ta ra ngoài dẫn dụ bọn chúng, đợi chúng bỏ đi hết nàng hãy ra."

"Không, chàng đừng đi." Tôi viết lại vào lòng bàn tay anh.

"Nghe lời ta. Nếu cứ tiếp tục thế này cả ta và nàng đều sẽ bị bắt." Trịnh Khải viết xong thì nắm lấy tay tôi. Tôi khẽ run người, liên tục lắc đầu để phản đối nhưng cái nắm tay siết chặt của anh ám thị tôi phải nghe theo lời.

Dựa vào thứ ánh sáng mờ mờ của ngọn đuốc bên ngoài hắt qua những khe hở của vách nhà và vì mắt cũng đã quen với bóng tối, tôi được Trịnh Khải dẫn đến nấp sau chiếc tủ thờ trong góc nhà. Tôi cứ nắm chặt tay anh mãi không chịu buông, Trịnh Khải đành phải gỡ tay tôi ra rồi nhẹ nhàng đi ra phía cửa chính.

Tôi nấp trong bóng tối, ánh mắt vẫn nhìn ra bóng anh mờ mờ trước cánh cửa nhà. Một lát sau, ánh sáng từ đuốc càng ngày rõ, tiếng bước chân càng ngày càng gần. Kéttt… Cửa bị mở toang. Ánh sáng của ngọn đuốc chiếu hẳn vào cả thân người của Trịnh Khải đang đứng phía trong.

- Vương tử Tông ở đây! – Giọng của một tên lính vang lên, rất nhanh sau đó bọn lính đã vây chặt phía ngoài ngôi nhà.

Trịnh Khải rút kiếm ra khỏi vỏ, chỉ thẳng mũi kiếm về phía mấy tên lính, anh từ từ bước ra ngoài sân. Tên tướng quân đến gần, lớn giọng cười:

- Trịnh Tông, ngươi đây là tự làm tự chịu, kết cục ngày hôm nay cũng do ngươi cố chấp chống đối Tuyên phi mà ra. Lần này xem ra ngươi không thoát được cái chết rồi…

- To gan, tên ta mà ngươi cũng dám gọi? – Trịnh Khải chỉ kiếm về phía hắn ta, quát lớn.

Tên tướng quân tức giận rống lên:

- Trịnh Tông, ngươi dám cả gan tạo phản, để ta bắt ngươi về chịu tội, xem ngươi còn dám lớn tiếng hay không. Bay đâu, bắt lấy cho ta!

Ngay sau đó là tiếng gươm kiếm vang lên, tiếng la hét hỗn loạn, một mảnh hỗn độn ngay trước cửa nhà. Tôi trốn trong nhà cố gắng nhìn ra ngoài sân theo dõi nhưng chỉ bóng lưng Trịnh Khải đang bị vây kín bởi một bọn lính đông đúc. Tiếng hò hét vang lên, đuốc được đốt thêm làm sáng rực cả khoảng sân nhỏ. Tên tướng quân đừng ở ngoài vòng vây hét lớn:

- Giết! Giết cho ta.

Bọn lính được ra lệnh thì càng xông vào mạnh mẽ hơn, Trịnh Khải tránh được kiếm bên trái lại bị một thanh kiếm bên phải chém vào vai, trong lúc đó một mũi kiếm khác lại lao đến từ phía sau lưng. Tôi không suy nghĩ nhiều vội lao ra bên ngoài:

- Khải, cẩn thận đằng sau…

- Đinh Thanh!!! – Trịnh Khải vừa xoay người tránh mũi kiếm đằng sau vừa hét thất thanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!