Chương 45: Bẫy​

Từ lúc trở về thời đại này, tôi chỉ hi vọng mình sống bên lề của lịch sử, đứng nhìn lịch sử từ từ diễn ra nhưng lại không ngờ được bản thân dần dần bị cuốn vào nó. Quang Bình nói đúng, dù tôi không muốn nhưng những người bên cạnh tôi đều có liên quan đến cuộc chiến Đàng Trong – Đàng Ngoài, mà cuộc chiến ấy chính là diễn biến lịch sử quan trọng làm thay đổi cục diện đất nước. Tôi biết trước ai thắng ai bại sau cùng nhưng lại không biết được kết cục số phận của từng người bên cạnh mình:

Huy quận công, Đình Duệ, Đình Khuê và giờ là Trịnh Khải. Mà biết trước tương lai thì đã sao? Tôi vẫn chỉ có thể bất lực nhìn họ từ từ dấn mình vào vòng xoáy của lịch sử.

- Nàng đang nghĩ gì vậy?

Giọng nói của Trịnh Khải vang lên trên đỉnh đầu kéo tôi trở về với thực tại. Đôi mày của anh nhíu lại, mắt anh vẫn nhìn chằm chằm vào mặt tôi:

- Nàng đang lo lắng điều gì ư?

Tôi gật đầu rồi hỏi lại:

- Tại sao lại là hôm nay?

Trịnh Khải khẽ thở ra nhẹ nhõm, tay anh chạm vào má tôi:

- Vì ta không muốn nàng gả cho tên Trọng Chiếu kia, chỉ cần ta giành lại ngôi vị, nàng sẽ là phi của ta.

Tôi trừng mắt nhìn anh, tình huống đang căng thẳng như thế này mà anh còn dám trêu tôi. Trịnh Khải nắm lấy tay tôi, ánh mắt anh kiên định:

- Nàng có thể đồng ý với ta một việc được không?

Tôi cắn môi chờ anh nói tiếp:

- Tối nay, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, nàng cũng phải ở yên trong phòng, ngay cả khi phủ quận công có chuyện gì cũng không được ra khỏi phòng. Có được không?

- Nhưng…

Trịnh Khải siết chặt tay tôi:

- Nàng đồng ý với ta, có được không?

Thì ra ngay cả chính Trịnh Khải cũng không nắm chắc tình hình tối nay sẽ biến động như thế nào, nếu không anh đã không lo lắng cho tôi như vậy.

- Thiếp đồng ý với một điều kiện.

- Nàng nói đi.

- Chàng phải bình an cho đến khi gặp thiếp. – Tôi đưa tay chạm vào vết thương cũ nơi vai anh. – Không được để bị thương.

- Ta biết rồi. – Trịnh Khải gật đầu với tôi.

Ráng chiều nhuộm đỏ cả nền gạch, Trịnh Khải tiễn tôi ra xe ngựa, tay anh vẫn cầm chặt tay tôi:

- Nàng đừng quên lời ta nói. Dù có bất cứ chuyện gì, sự an toàn của nàng vẫn là trên hết, nhất định không được ra ngoài.

Tôi gật đầu một lần nữa để Trịnh Khải an tâm. Xe ngựa chậm rãi lăn bánh, tôi không nén được thấp thỏm lo lắng, tay vẫn vén rèm cửa nhìn về hướng bóng dáng của Trịnh Khải đang đứng trước cổng ngôi đền cho đến khi khuất hẳn.

- Hải, ngươi có biết công tử có tất thảy bao nhiêu người không?

- Thưa, khoảng năm mươi người. – Hải thành thực trả lời.

- Ít vậy sao? – Tôi cứ ngỡ phải nhiều hơn.

- Đó là những người trung thành nhất của công tử, bọn họ võ nghệ đều rất giỏi, hơn nữa cũng không thể tìm thêm nhiều người, sợ rằng sẽ đánh động đến quận…

Hải nói giữa chừng thì im bặt, tôi hiểu được sự ngần ngại của anh ta khi định nhắc đến Huy quận công. Mặc dù Trịnh Khải đã nói sẽ không gây nguy hiểm cho cả nhà quận công nhưng có lẽ lát nữa về đến phủ tôi nên kiếm cớ để Huy quận công ở nhà tối nay, tránh cho ông đến phủ chúa sẽ gặp phải nạn binh đao nguy hiểm.

- Tối nay ngươi có tham gia cùng bọn họ không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!