Chương 43: Quang Bình Tái Xuất​

Tôi cúi đầu theo Trịnh Khải ra ngoài, trước khi anh mở cổng, tôi kéo lấy ống tay áo của anh:

- Thực sự chàng không thể cùng thiếp bỏ trốn sao?

Trịnh Khải quay đầu nhìn tôi, anh gỡ tay tôi ra khỏi áo anh rồi nắm chặt lại, giọng anh trầm thấp:

- Đinh Thanh, ta cũng rất muốn cùng nàng sống yên bình. Nhưng không phải cứ muốn là được.

- Tại sao? Chàng không còn là thế tử. Ngôi vị chúa thượng kia không còn liên quan đến chàng.

Trịnh Khải im lặng không trả lời, ánh mắt anh sâu hun hút. Tôi rút tay mình ra khỏi bàn tay anh, nghe giọng nói mình nghèn nghẹn:

- Rốt cuộc chàng đang mưu tính chuyện gì?

- Sau này ta sẽ nói với nàng.

Tôi lắc đầu, giọng có chút van xin:

- Chàng đừng tưởng thiếp không biết, rõ ràng chàng đang mưu tính chuyện gì đó. Tại sao chàng không thể nói cho thiếp biết? Chàng đừng lấp lửng như vậy.

Trịnh Khải khẽ thở dài, anh nắm lấy bàn tay đang run run của tôi rồi khẽ nói:

- Ta sợ nàng sẽ gặp nguy hiểm.

- Vậy chàng muốn thiếp nhìn chàng gặp nguy hiểm mà không làm được gì sao? – Tôi lại rút tay ra khỏi bàn tay anh, mở to mắt chất vấn.

Chúng tôi giằng co trong im lặng, cuối cùng Trịnh Khải đưa tay nâng một bên mặt của tôi lên, thấp giọng mà nói:

- Đinh Thanh, phụ vương ta e là sắp không qua khỏi, Cán lại còn quá nhỏ, ta không thể để ngôi vị kia rơi vào tay người ngoài.

- Người ngoài là ai? Là Tuyên phi hay là… cha của thiếp? – Tôi cảm thấy sống mũi mình cay cay, nước mắt đã chực rơi ra.

Thực ra lúc này tôi chỉ biết Huy quận công rất được trọng dụng, mọi việc lớn nhỏ trong phủ chúa đều nằm trong tay ông. Nhưng việc ông có ảnh hưởng thế nào đến ngôi chúa thượng kia thì tôi không rõ, tất cả chỉ là dự đoán mà thôi. Trịnh Khải nghe xong thì ôm chặt lấy tôi:

- Nàng đừng liên quan đến những chuyện này. Ta sẽ không để nàng xảy ra bất cứ chuyện gì.

Thì ra những gì tôi lờ mờ đoán được đều đúng. Trịnh Khải đang mưu tính chuyện gì đó, tất nhiên là có liên quan đến ngôi vị chúa thượng kia. Lòng tôi chợt dấy lên cơn co rút, đau đớn. Tôi đẩy Trịnh Khải ra rồi hỏi:

- Chàng vẫn không từ bỏ?

Trịnh Khải im lặng. Tôi cười chua xót:

- Thiếp nói cho chàng biết, ngôi vị chúa thượng kia trước sau gì cũng mất, à không, là sắp mất đến nơi rồi. Ngay cả ngai vàng của vua Lê kia cũng không giữ được, ngôi chúa sao có thể còn?

Trịnh Khải mở to mắt ngạc nhiên nhìn tôi, tôi nắm lấy áo anh mà nài nỉ:

- Khải, chàng nghe lời thiếp đi. Từ bỏ đi, chúng ta trốn thật xa, cùng rong chơi khắp nơi. Chàng đừng đi vào chỗ chết nữa.

- Đinh Thanh, nàng không sao chứ? – Trịnh Khải đưa tay sờ vào trán tôi, vào má tôi như đang thử nhiệt độ.

Tôi mím môi đẩy anh ra rồi bước nhanh ra ngoài. Hải đứng chờ sẵn bên xe ngựa liền nhanh chân đến đỡ tôi lên xe. Tôi mệt mỏi tựa vào vách xe nghe giọng Hải bên ngoài:

- Công tử, người đi cẩn thận.

Giọng của Trịnh Khải bên ngoài vọng vào:

- Đinh Thanh?

Không thấy tôi trả lời, Trịnh Khải đành quay qua dặn dò Hải:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!