Chương 42: Kế Sách Không Thành​

Rằm tháng ba, tôi trốn đến gặp Trịnh Khải ở ngôi đền cũ. Anh vẫn chưa biết chuyện tôi sắp bị gả cho Trọng Chiếu, tôi cũng đã dặn Hải không được nói việc này cho anh hay. Trịnh Khải ôm lấy tôi, để tôi ngồi tựa vào vai anh rồi hỏi chuyện những ngày tết. Tôi chỉ kể vài ba chuyện đơn giản như cùng Đinh Ngọc viết câu đối thế nào, người hầu làm mứt bí đỏ khó ăn ra sao… Trịnh Khải lắng nghe rất chăm chú, sau đó nói khẽ:

- Ta rất muốn cùng nàng ăn bữa cơm tất niên, cùng nàng thắp hương đón năm mới. Chỉ là…

Tôi im lặng. Trịnh Khải có chút e dè nói tiếp:

- Nếu… Huy quận công không đồng ý gả nàng cho ta thì nàng sẽ thế nào?

- Thiếp mặc kệ. Mà… – Tôi lém lỉnh nhìn anh. – Chàng đang cầu hôn thiếp đấy à?

Trịnh Khải hơi sững người trong giây lát rồi khẽ cười, ôm chặt tôi vào lòng mà nói:

- Dù Huy quận công không muốn gả nàng cho ta, ta cũng có cách để lấy được nàng.

Tôi ngạc nhiên nhìn anh, Trịnh Khải không nói gì thêm, gương mặt anh đã cúi sát gần mặt tôi rồi đặt lên môi tôi một nụ hôn thật dài.

Đến lúc ngồi trên xe ngựa trở về, Hải vừa đánh xe vừa thắc mắc:

- Tiểu thư, tại sao người không nói với công tử việc người sắp bị gả cho tên Trọng Chiếu kia?

Tôi im lặng không trả lời. Hải lại nói:

- Nếu công tử biết được, có thể sẽ có cách giúp tiểu thư.

- Cách gì? – Tôi hỏi ngược lại.

Hải e dè một hồi mới đáp lại:

- Tuy công tử bị giam lỏng nhưng vẫn có nhiều người ủng hộ người. Chỉ cần công tử lên tiếng nhờ vả…

Anh ta bỏ lửng câu nói, tôi thở dài:

- Nếu có nhiều người ủng hộ như vậy tại sao công tử đến bây giờ vẫn còn bị giam lỏng? Tại sao công tử lại gặp nguy hiểm?

Hải bị tôi hỏi thì tối sầm mặt lại, môi mím thành một đường thẳng. Tôi lắc đầu nói tiếp:

- Quan trọng là ta muốn tự giải quyết lấy, không muốn công tử gặp thêm phiền phức.

***

Vài ngày sau, mẹ cả nói đi thăm người bà con ở trấn Kinh Bắc độ mười ngày. Tôi đợi bà đi khỏi thì mặc một bộ đồ sặc sỡ màu sắc rồi ra phố. Hải trợn tròn hai con mắt nhìn tôi đến bất động, tôi nhoẻn miệng cười với anh ta:

- Đi thôi.

Tôi đi khắp các con phố sầm uất, cửa hàng vải vóc áo quần nào cũng ghé qua mua nhưng không trả tiền. Chủ cửa hàng sau khi biết tôi là tiểu thư nhà Huy quận công thì đều vui vẻ ghi sổ lại. Hôm đó trở về, trên xe ngựa của tôi chất đầy vải vóc đủ các loại, đủ các màu sắc. Hải bị tôi hành hạ bắt chạy lui chạy tới khuân vác cả một ngày, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Tôi cũng không kém, vừa cười vừa thở hổn hển lau mồ hôi.

Ngày hôm sau và cả mấy ngày sau nữa, tôi nói Hải ở nhà canh cổng đuổi khách, riêng tôi thì gọi một người hầu khác đi khuân vác và ghi nợ, hết mua vải lại đến mua đồ trang sức, mùa giày, mua giấy… ngay đến kim chỉ cũng mặt dày đòi ghi sổ. Nhưng khi họ lần lượt đến phủ Huy quận công đòi nợ thì đều bị Hải đứng canh ở cổng đuổi về.

Giới buôn bán trong phố tất nhiên là quen biết nhau, họ bắt đầu xì xầm khi nhìn thấy tôi. Có người dạn dĩ ra mặt đòi nợ tôi giữa phố, tôi liền hờ hững nói đến phủ lấy tiền, sau đó còn đưa cái túi vải đựng tiền phe phẩy trước mặt người ta, tất nhiên bên trong không có xu nào. Người ta không sợ tôi nhưng sợ Huy quận công nên không dám gây khó dễ gì. Có người không muốn bán đồ cho tôi, tôi liền nặng nhẹ nói:

- Ngươi nghĩ rằng ta sẽ xù nợ ngươi sao? Đừng nói đến cha ta là Huy quận công, là a phó của thế tử mà nhà chồng tương lai của ta chính là quốc cữu. Ngươi muốn đắc tội với cả hai nhà sao?

Họ bị tôi dọa cho tái mặt, nghĩ nghĩ một hồi cũng cam chịu cho tôi mua nợ. Tôi rất cẩn thận ghi giấy nợ, nhưng cũng không khác lắm so với ăn cướp trắng trợn giữa ban ngày ban mặt.

Người ta bắt đầu bàn tán ngày càng nhiều về tôi, họ nói rằng tiểu thư nhà Huy quận công không chỉ tiêu xài như nước mà còn nợ nần như chúa Chổm. Ra đường cứ thấy ai ăn mặc lòe loẹt, trang sức đầy người thì nên tránh ra, cẩn thận lại bị mua hàng không trả tiền.

Người đến phủ Huy quận công đòi nợ ngày càng nhiều, tôi thấy vậy là đủ rồi cho nên không đi dạo phố nữa. Hải vẫn làm nhiệm vụ canh cổng và đuổi khách. Mỗi ngày anh ta đều rất vất vả dùng đủ mọi chiêu thức để đuổi người, vừa nói nhẹ nhàng vừa dọa nạt, lúc nào cũng là quận công vắng nhà, phu nhân vắng nhà, tiểu thư vắng nhà… ai ai cũng vắng nhà. Quận công bận đến tối mặt, từ sáng sớm đến tối mịt đều ở trong phủ chúa, đến tôi còn khó nhìn được mặt ông nữa là người bên ngoài.

Vì thế tôi vẫn bình an đợi nhà Viêm quận công qua từ hôn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!