Chương 41: Vị Hôn Phu​

Đinh Ngọc nói người đến hỏi cưới tôi là con trai nhà Viêm quận công có tên Nguyễn Trọng Chiếu. Anh ta mặc dù chưa có chức tước cũng chưa đỗ đạt gì nhưng tính tình hiền lành. Huống chi Viêm quận công Nguyễn Trọng Viêm còn là quốc cữu, em trai của Thái phi, cậu ruột của chúa thượng. Gia đình coi như là có danh tước và quyền lực.

Tôi thở dài ảo não không biết lần thứ bao nhiêu, lại là nhà quận công, còn quan hệ huyết thống với chúa thượng. Nếu Viêm quận công là cậu ruột của chúa thượng vậy chẳng phải cái tên Nguyễn Trọng Chiếu đó là em họ của Trịnh Khải sao? Không được. Dù là ai cũng không được huống chi còn là anh em của Trịnh Khải.

Tối hôm đó trong bữa cơm tối, quận công nói với mẹ cả nên chọn ngày tốt để hai nhà gặp mặt. Tôi có chút sợ quận công nên ấp úng nói nhỏ:

- Cha, con không muốn gả đi.

Cạch. Đôi đũa được quận công đặt mạnh xuống mặt bàn phát ra tiếng động khiến mọi người đều sợ hãi. Quận công nhìn sững tôi nhưng không nói gì, mẹ cả khẽ lên tiếng:

- Con gái lớn rồi thì phải gả đi. Đinh Thanh tuy không còn nhỏ nhưng được cưng chiều nên thiếu hiểu biết mới nói lung tung, ông đừng tức giận.

Quận công hừ một tiếng rồi nói với mẹ cả:

- Bà cũng nên bớt thời gian mà dạy dỗ con nó đi kẻo sau khi gả đi lại bị nhà người ta chê này chê nọ.

Suốt bữa ăn còn lại, tôi im lặng nhưng nuốt mãi không trôi cơm, mọi thứ cứ mắc nghẹn lại ở cuống họng. Đến tối về phòng Đinh Ngọc lại kéo tay tôi khuyên nhủ một hồi, tôi cũng gật gật đầu rồi leo lên giường trùm kín mền ngủ. Trằn trọc mãi vẫn không ngủ được, tôi quyết định sáng mai phải đi tìm cái tên Nguyễn Trọng Chiếu đó.

***

Sáng ngày hôm sau tôi cùng Gạo ngồi xe ngựa đến thẳng cổng nhà Viêm quận công, nhưng khi đến nơi tôi lại không dám gõ cửa hỏi thăm. Biết dùng lý do gì để tìm gặp đây? Đang ngồi băn khoăn trên xe ngựa thì tôi nghe thấy tiếng cửa cổng mở ra, tiếng cười nói vọng đến:

- Công tử, hôm nay chúng ta sẽ tiếp tục cược con Phụng Thiên chứ ạ?

- Tất nhiên, hôm nay bổn công tử sẽ đầy túi trở về. Ha ha…

Tôi kéo rèm nhìn ra, thấy một thanh niên tầm hai mươi tuổi áo quần lượt là vừa đi vừa phe phẩy quạt, bên cạnh anh ta là một tên hầu xun xoe, vừa đi vừa nịnh. Nghe đâu nhà Viêm quận công chỉ có một đứa con trai, vậy thì người vừa đi ra chính là Nguyễn Trọng Chiếu. Vì vậy tôi xuống xe ngựa rồi cùng Gạo đi theo hai người chủ tớ ở phía trước.

Vừa qua khỏi ngã tư thì bọn họ rẽ vào một con đường nhỏ dẫn ra bãi đất trống, ở đó đã có rất đông người, thanh niên có, trung niên có, áo quần lượt là có, áo quần rách nát cũng có. Cả một đám người đông đúc vây quanh mấy con gà chọi đỏ au.

Một tên mặc áo đen thấy Nguyễn Trọng Chiếu thì lớn tiếng chào:

- Chiếu, nhanh chân lên, sắp cá cược rồi đấy.

Trọng Chiếu hất hàm, giọng điệu ngạo mạn:

- Bọn họ dám bắt đầu mà không có bổn công tử sao?

Mắt thấy anh ta phẩy phẩy quạt chuẩn bị nhập vào đám đông, tôi không kìm được lên tiếng:

- Công tử Trọng Chiếu!

Trọng Chiếu nghe gọi tên thì quay người lại nhìn tôi, ánh mắt toát ra vẻ tò mò. Tôi đến gần anh ta, muốn xác nhận một lần nữa:

- Công tử là Nguyễn Trọng Chiếu, con trai của Viêm quận công?

Anh ta nheo nheo mắt trả lời:

- Phải, là bổn công tử.

Tôi nói hết sức nghiêm túc:

- Công tử có thể nói chuyện với tôi một lát được không? Tôi có chuyện muốn nói với công tử.

- Rất tiếc ta không có hứng thú với mỹ nhân. Ta chỉ có hứng thú với gà chọi. – Anh ta nói rồi cười ha hả, tên người hầu đứng bên cũng cười theo, nghe thật chói tai.

- Tôi có chuyện quan trọng muốn nói với công tử. – Tôi kiên nhẫn lặp lại.

Lần này anh ta không cười nữa mà tỏ vẻ tức giận:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!