Lúc này tôi và Trịnh Khải đang ngồi đằng sau bức tường xiêu vẹo của ngôi miếu, anh nhìn tôi bằng ánh mắt trấn an, tay anh cầm chặt tay tôi.
Xoạt. Xoạt… Tiếng chân người dẫm trên cỏ và tiếng áo quần va chạm vào các bụi cây ngày càng đến gần ngôi miếu. Tôi ép sát mình vào bức tường cũ, cố gắng nín thở để bọn người kia không phát giác ra nơi chúng tôi đang trốn. Ánh sáng bàng bạc của trăng tròn trên đầu chiếu thẳng xuống gương mặt sắc lạnh của Trịnh Khải khiến tôi sững sờ trong giây lát. Trước đây tôi chỉ thấy gương mặt lạnh nhạt, sau này thì trìu mến, còn gương mặt lúc này của anh là lần đầu tiên tôi nhìn thấy.
- Kiểm tra quanh đi. – Một người đàn ông ra lệnh bằng giọng khàn khàn.
Sau đó là tiếng bước chân vang lên, giọng của một người khác nghe rất gần:
- Rõ ràng lúc nãy thấy có bóng của hai người, cũng không thấy chúng bỏ chạy, chắc chắn chỉ có ở gần đây.
- Có lẽ chúng trúng đạn của đại ca lăn ra chết rồi. – Giọng của tên còn lại mang theo ý cười.
Tất thảy có ba tên. Chúng sắp đến gần. Tôi nín thở nhìn Trịnh Khải, anh gật đầu ra hiệu tôi phải ngồi yên rồi chuẩn bị đứng dậy. Kéo tay anh lại, tôi đặt vào đó con dao được bọc vải mà tôi đã mang theo. Trịnh Khải nhìn vật trong tay, mắt anh toát ra tia ngạc nhiên sau đó thì gật đầu với tôi rồi đứng dậy.
Tôi biết mình nên ngồi yên ở đây, ra ngoài đó chỉ làm vướng tay chân của Trịnh Khải nhưng tôi thực sự sợ hãi, tuy rằng Trịnh Khải giỏi võ nhưng anh không mang theo vũ khí hơn nữa lại là một đấu ba, chỉ sợ không cầm cự được lâu. Tiếng nổ to như vậy, Hải chắc phải nghe thấy chứ? Hi vọng anh ta kịp đến giúp đỡ Trịnh Khải.
Trịnh Khải lom khom đi vòng ra một bên bức tường rồi biến mất. Viu. Tiếng một vật nào đó xé gió lao đi trong không khí.
- Á…
Tiếng hét thất thanh của một tên trong số bọn chúng vang lên khiến tôi giật thót cả người. Nhưng nơi này là góc khuất, tôi không biết chuyện gì vừa xảy ra. Sau đó là tiếng la hét, tiếng bước chân người chạy, tiếng kim loại vang lên… Tôi buộc phải đưa tay ấn giữ lồng ngực trái của mình để trái tim đang nhảy thon thót trong đó khỏi phải bị văng ra ngoài. Hai chân cũng bắt đầu run rẩy. Cả người tôi "căng" như sợi dây đàn.
- Công tử… – Tiếng la của Hải vang lên.
Hải đến rồi. Tôi căng thẳng ngồi yên một chỗ, đằng sau lưng tôi không ngừng vang lên tiếng các thanh kiếm va vào nhau, tiếng la hét, tiếng chân dẫm mạnh lên mặt đất, tiếng đánh đấm… Một loạt các âm thanh hỗn độn. Tôi sợ hãi co rúm người lại, chỉ mong Trịnh Khải bình an.
Một lát sau, không gian lại im lặng như tờ. Tôi ngẩng đầu lên nghe ngóng nhưng không có một tiếng động nào. Cố gắng đứng dậy, chân run lẩy bẩy, tôi đi từng bước vòng ra bên ngoài bức tường xiêu vẹo.
- Á…
- Tôi hét thất thanh khi thấy ngay trước mắt mình một xác người nằm sấp, trên lưng anh ta vẫn còn cắm một thanh kiếm.
Trịnh Khải nghe tiếng la của tôi thì hốt hoảng chạy đến:
- Đinh Thanh…
Không chỉ sương đêm lạnh mà trong lòng cũng lạnh ngắt, hai tay run rẩy, hai chân muốn quỵ xuống nhưng Trịnh Khải đã nhanh tay lao đến ôm trọn cả người tôi, giữ cho tôi đứng vững. Tôi tựa vào người anh, áp mặt vào cổ anh, liên tục thở mạnh. Trịnh Khải vỗ nhẹ vào lưng tôi, giọng trầm thấp:
- Đừng sợ, đã có ta.
Trịnh Khải vừa ôm tôi vừa vỗ nhẹ vào lưng tôi, anh vẫn liên tục nói thầm bên tai tôi cho đến khi tôi bình ổn được tâm trạng của mình. Tôi cố trấn tĩnh bản thân, mở miệng hít vào một hơi thật sâu, đầu óc cũng tỉnh táo hơn. Đưa hai tay ôm lấy anh, tôi vùi mặt vào ngực anh, thầm cảm ơn trời đất vì anh vẫn còn sống.
Một tay Trịnh Khải đỡ lưng tôi, một tay vuốt má tôi, ánh mắt anh đầy lo lắng nhìn tôi:
- Đinh Thanh, nàng có thể đi được không?
Tôi gật đầu, anh nói tiếp:
- Chúng ta rời khỏi đây thôi.
Trịnh Khải xoay người, một tay anh vẫn đỡ lưng của tôi, chúng tôi đi chầm chậm về phía con đường mòn. Trên mặt đất đã được dọn sạch sẽ, không còn xác chết hay vũ khí nào. Có lẽ Hải đã tranh thủ thu dọn chiến trường trong lúc Trịnh Khải vỗ về tôi, còn việc anh ta giấu những cái xác và vũ khí vào nơi nào thì tôi không muốn tìm hiểu.
Lúc ra đến con đường mòn thì tôi có cảm giác bước chân của Trịnh Khải chậm hơn, anh cứng nhắc bước từng bước. Tôi bừng tỉnh, trời ơi, sao tôi lại không nghĩ đến, có lẽ Trịnh Khải đã bị thương.
- Chàng bị thương rồi? – Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào mắt anh mà hỏi.
Trịnh Khải sững người nhìn tôi rồi lắc đầu, anh nói:
- Không sao, chỉ là vết thương ngoài da.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!