Anh ta nói như thế rốt cuộc chính là đang chê tôi không phải con gái sao? Tôi nổi máu nóng lên mặt, tức giận:
- Công tử, tôi thấy anh mới không có ra dáng nam tử hán đầu đội trời, chân đạp đất một tí nào cả. – Anh ta không coi tôi là nữ nhi, tôi không cần coi anh ta là nam nhi.
Con người là vậy, tuy biết bản thân mình có khuyết điểm nhưng không chịu được bị người khác nói huỵch toẹt nó ra. Hơn nữa, tôi vốn tính cách thoải mái đã quen, về đây tất nhiên không phù hợp với cái mà gọi là "khuê các, hiền thục" ở thời này rồi. Ban đầu cũng không phải tôi muốn trêu chọc anh ta, chỉ tại đúng lúc tâm trạng không tốt, anh ta lại xuất hiện làm gì.
Nhìn thấy mặt anh ta biến đổi, tôi nghĩ nghĩ, chỉ ăn vạ anh ta một bữa ăn mà bị chê này nọ, tôi lại giận hơn, tức giận làm mụ mị đầu óc:
- Bữa này tôi ăn, tôi trả tiền. Rượu đó, tôi có uống, cũng trả luôn. Coi như anh uống rượu thừa của tôi đi, tôi không thèm tính toán.
Mặt anh ta chuyển sang đỏ rồi đen. Tôi đoán anh ta tức giận lắm rồi, phải nhanh móc tiền ra trả rồi chạy về nhà thôi. Nhưng tôi lại chợt nhớ ra, tôi trốn đi chơi không mang theo tiền. Lần này khuôn mặt của tôi chính là từ đỏ chuyển sang trắng.
Anh ta kiên nhẫn nhìn tôi rồi quay qua gọi người đến trả tiền. Xong anh ta đứng dậy, ánh mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới rất đáng sợ:
- Tiểu thư, nàng nên cẩn thận cái miệng của mình. Lần này, ta tha cho nàng.
Người tôi hơi run lên một cái rồi nhanh chóng đi theo anh ta ra đường. Tôi quyết không để mất mặt như vậy, tôi đứng chặn trước mặt anh ta, hùng hổ:
- Coi như tôi nợ anh. Tôi sẽ trả lại. Có cần hung dữ vậy không?
Anh ta liếc tôi một cái, lách người qua một bên, tiếp tục đi về phía trước. Tôi chạy theo, nói:
- Anh nói đi, nhà anh ở đâu, tôi sẽ mang đến trả.
Đúng vậy, đã chửi anh ta nhiều như vậy, tôi nhất quyết phải trả tiền cho anh ta để giữ hình tượng mới được. Trả tiền xong, tôi mới có thể vênh mặt chửi anh ta tiếp được. Nếu không, tôi sẽ thấy hổ thẹn trong lòng.
- Tránh ra.
- Anh ta gằn từng tiếng một.
- Tôi không tránh, anh nói đi, nhà ở đâu tôi biết mới mang tiền trả lại được.
- Tôi cứ quyết bám lấy không buông.
Anh ta bị tôi bám một đoạn, cuối cùng kiềm chế mà nói:
- Được. Hoặc là nàng trả ngay lúc này. Hoặc là quên chuyện này đi. Ta không tiếc mấy xu lẻ kia.
Tôi có chút bối rối, anh ta hẳn tức giận lắm rồi. Dù tôi chưa rành về đồng tiền và chi tiêu ở đây, nhưng tôi biết, bữa ăn hết hai đồng không phải là xu lẻ. Anh ta thì vẫn đang đứng im nhìn tôi. Tôi nhanh mắt nhìn thấy hai người đàn ông ngoại quốc buổi sáng đang đứng ở phía trước, hình như đang cố gắng nói chuyện với một người địa phương. Tôi liền nảy ra một ý, cười với anh ta:
- Được, tôi trả ngay bây giờ. Anh đứng đợi tôi. Nhất định không được đi đâu.
Nói xong, tôi đi nhanh đến trước mặt hai người Hà Lan kia, mở miệng hỏi thăm. Hai người đó thấy tôi như vớ được pháo cứu sinh, nhanh chóng kể lể. Ra là họ muốn mua những bộ ly chén bằng đồng thau được khắc họa tiết kia nhưng họ chỉ biết một ít tiếng Việt, nói tiếng Hoa thì người bán không hiểu. Người bán lại nói tiếng địa phương Nghệ An, hai người Hà Lan kia căn bản không thể nghe ra được từ nào. Thế là tôi đứng ra phiên dịch. Người bán bán được nên vui mừng, người mua lại càng vui mừng hơn.
Người đàn ông râu xoăn liên tục cám ơn tôi, lại hỏi có thể làm gì để báo đáp. Tôi vui mừng nói, tôi đang mắc nợ hai đồng, có thể cho tôi mượn được không. Họ cười lớn, đưa tiền, lại nói, không cần trả. Tôi cười cám ơn.
Vẫy vẫy tay tạm biệt hai người ngoại quốc, tôi nhìn qua anh chàng áo xanh đen đang đứng một bên. Tôi miệng cười, ngửa tay xòe ra hai đồng ở trong đó, đưa lên trước mặt anh ta:
- Trả cho công tử. Vậy là hết nợ nhé.
Trịnh Khải vẫn đứng im, nhìn sững tôi. Tôi đoán chắc anh ta đang không ngờ tôi lại tài giỏi như vậy. Tôi cười tít mắt.
Tình huống lúc này là thế này. Tôi và Trịnh Khải đang đứng bên đường, một tay tôi đang xòe tiền, anh ta thì đứng bất động. Mặt tôi thì cười xán lạn, mặt anh ta thì đơ ra, không biết đang suy nghĩ gì.
"Á"
Tôi theo phản xạ mà la lên khi bả vai của mình bị ai đó đụng mạnh vào. Người tôi không phòng bị ngã ra sau thì Trịnh Khải đã nhanh tay kéo tôi lại. Tôi vừa đứng vững đã thấy anh ta nhanh chân đuổi theo ai đó sau lưng tôi.
Lúc này tôi mới hoàn hồn lại. Tôi vừa bị giật tiền. Tôi vừa bị giật tiền ở thời này. Ra là ở đâu cũng giống nhau. Tôi thở dài, nhìn lòng bàn tay có ba vết dấu đỏ do bị cào, may mà không bị trầy xước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!