Chương 39: Nguy Hiểm​

Lần trước tiễn Đình Duệ đi Phú Xuân là vào năm giỗ đầu Việp quận công, lúc đó Đinh Ngọc bịn rịn níu tay áo Đình Duệ, còn lần này người bịn rịn hơn ai hết lại là tôi. Đình Duệ mặc trang phục võ tướng, bên ngoài còn khoác một lớp áo giáp như vảy cá màu bạc dài đến trên đầu gối, trên đầu đội mũ đinh cũng màu bạc có chạm khắc mây nhũ vàng. Đây không phải lần đầu tôi nhìn thấy Đình Duệ trong trang phục võ tướng nhưng lần nào cũng bị khí thế tướng quân của anh làm cho ngây người.

Trước khi ra khỏi cửa, Đình Duệ xoa đầu tôi rồi cười:

- Đinh Thanh, có tin vui phải báo anh biết, anh sẽ gởi quà mừng cho em.

Tôi gật đầu, cố gắng để không tỏ ra sướt mướt. Chia ly không bao giờ là vui vẻ nhưng mỗi lần tiễn một người lên đường tôi lại có cảm giác bất lực, đã biết ngoài kia là nguy hiểm muôn trùng, chỉ sợ một đi không trở về nhưng lại không cách nào ngăn cản được.

Trước khi Đình Duệ lên ngựa, tôi không kiềm lòng được, níu áo anh, nói vừa đủ cho anh nghe, giọng nghèn nghẹn:

- Anh Duệ, anh phải sống.

Có lẽ không có ai nói lời chia tay như tôi, người ta chúc lên đường thượng lộ bình an còn tôi lại chỉ chúc một chữ "sống". Đình Duệ nghe xong thì hơi ngẩn người sau đó mới bật cười, xoa đầu tôi một lần nữa rồi nhảy lên ngựa.

Quận công ngồi xe ngựa, còn Đình Duệ cưỡi ngựa đi bên cạnh, họ sẽ đến doanh trại ở trấn Sơn Nam để kiểm quân lần cuối trước khi anh khởi hành vào Phú Xuân. Đinh Ngọc đứng cạnh tôi, chờ đến khi bóng người ngựa khuất sau con đường mới kéo tay tôi vào trong nhà.

***

Thoáng cái đã vào tháng mười, Thăng Long năm nay rét hơn so với mọi năm. Tôi mặc áo bông dày ngồi co ro bên bếp than trong phòng Đinh Ngọc, còn chị vẫn theo thói quen cũ, ngồi một chỗ sẽ lại lôi đồ ra thêu thùa. Lần này chị thêu rất nhiều họa tiết như đàn gà con, con vịt đang bơi, tổ chim trên cành cây… Tôi vừa lật qua lật về tấm khăn có hình thêu con cá vàng trên đó vừa trêu chọc chị:

- Chị thêu mấy cái này em chẳng dám mang ra đường đâu.

- Ai nói là chị thêu cho em? – Đinh Ngọc ngẩng đầu lên nhìn tôi mà cười.

- Vậy chị thêu cho ai? – Tôi nháy mắt hỏi lại.

Đinh Ngọc im lặng một hồi rồi mới trả lời:

- Chị thêu áo và khăn cho em bé.

Nghe đến từ "em bé" khiến tim tôi thót lên một cái sợ hãi, không lẽ Đinh Ngọc xuất hiện trạng thái trầm cảm giống mấy người phụ nữ mất con mà trên phim ảnh hay nói đến? Tôi e dè hỏi lại:

- Em bé nào cơ?

Đinh Ngọc thản nhiên nói:

- Vài hôm nữa chị thêu xong, may sẵn áo rồi sẽ để Gạo mang về nhà bên kia cho đứa bé mới sinh ra của Phan Huy.

- Chị… – Tôi ngạc nhiên nhìn Đinh Ngọc.

Tuy rằng Đinh Ngọc thêu thùa may vá lung tung sẽ khiến bản thân bận rộn, bớt phải ngồi ủ rũ u sầu, nhưng tôi lại sợ chị may đồ trẻ con rồi nhớ đứa con đã mất mà buồn tủi. Đinh Ngọc như hiểu được suy nghĩ của tôi nên khẽ thở dài:

- Tuy là con chị không còn nhưng chị vẫn có thể thêu khăn áo cho những đứa bé khác, hơn nữa chị đã muốn làm việc này từ lâu rồi.

Tôi thấy cay cay sống mũi bèn đứng dậy đến ngồi gần chị, kéo khăn len choàng trên cổ chị cẩn thận rồi nói:

- Vậy chị thêu nhiều vào, nếu dư nhiều quá thì chúng ta đem cho những đứa bé sơ sinh ở các nhà khác.

Đinh Ngọc gật đầu cười dịu dàng với tôi, chị còn nói sẽ mang hết mấy tấm nệm em bé mà tôi từng may ra đem cho người ta luôn. Không nghĩ đến cô vợ lẽ của Phan Huy lại có số hưởng như vậy, tôi không cam lòng nói với Gạo là mang về một nửa để đem tặng Nguyễn Hoàn và Vi Hà, con của họ chắc cũng sắp ra đời rồi.

***

Một chiều, tôi cùng Gạo ra phố, xe ngựa dừng lại ngay trước cửa hàng vải của Nguyễn Hoàn. Trong cửa hàng, một người hầu của Nguyễn Hoàn thấy tôi thì chạy ra đón, luôn miệng cười:

- Tiểu thư, công tử nhà tôi đang ở trong, có cả thiếu phu nhân.

Tôi cười đáp lại với anh ta rồi xách váy đi thẳng vào gian phòng bên trong cùng của cửa hàng. Lúc này Nguyễn Hoàn và Vi Hà đang ngồi uống nước ở bàn tròn, bụng của cô đã khá to rồi. Nguyễn Hoàn thấy tôi thì đứng dậy nói:

- Đinh Thanh, nàng mau vào ngồi đây cho ấm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!