Chương 36: Cổ Cầm​

Sáng sớm vừa bước ra khỏi phòng thì Đình Khuê đã đứng sẵn trước cửa chờ tôi.

- Đinh Thanh, em thua cược rồi. – Nói xong thì ngẩng đầu cười rất sảng khoái.

Tôi nhìn thấy cũng cười theo, rất thoải mái nói:

- Yêu cầu của anh là gì?

- Đi rồi anh sẽ nói yêu cầu. – Đình Khuê nháy nháy mắt.

Tôi và Đình Khuê ngồi xe ngựa ra phố, đến thẳng một quán trà hai lầu có tên "Cổ Cầm". Đình Khuê phóng khoáng đi trước, tôi đi ngay theo sau lên lầu trên, đến ngồi ở một bàn tròn bên cạnh cửa sổ có che rèm trúc. Trong gian phòng được kê khoảng tám chiếc bàn như vậy, ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa xuyên qua các kẽ hở của rèm trúc chiếu vào tạo cảm giác huyền ảo. Một người phục vụ đến hỏi món uống, Đình Khuê gọi một ấm trà sen, một đĩa bánh đậu xanh nướng.

- Anh Khuê, sao họ không kéo rèm lên cho sáng sủa? – Tôi đem thắc mắc nãy giờ ra hỏi Đình Khuê.

Đình Khuê chỉ cười, không trả lời. Rất nhanh trà và bánh được mang ra, quán cũng bắt đầu ngồi chật kín các bàn. Đình Khuê thong thả rót trà vào chén nhỏ đưa cho tôi, lại rót riêng ình một chén đem lên miệng uống.

Tùng tùng tùng…

Một loạt tiếng trống vang lên, không lớn không nhỏ, rất có nhịp điệu. Hai người đàn ông, một ôm đàn đáy, một ôm trống nhỏ lên ngồi lên chiếc chiếu đã trải sẵn trên sạp gỗ. Đèn lồng đủ màu sắc quanh sạp gỗ cũng được đốt lên tạo thành một sân khấu nhỏ lung linh.

Tiếng trống lên trước, tiếng đàn theo sau, tịch tình tinh... tình... tình...

Tiết tấu chậm rãi, tiếng phách cũng nhịp nhàng mà gõ theo. Một giọng hát trong veo vang lên từ sau màn trúc:

"Ngũ canh tể tướng triều kim khuyết

Bán dạ tướng quân xuất Ngọc Quan

Thôi thì thôi danh lợi bất như nhàn

Riêng một cuộc giang san tùng cúc…"​

Một thiếu nữ vừa hát vừa bước ra từ màn trúc, dáng người mềm như lụa, gương mặt tròn trịa, trắng hồng. Nàng ta vừa hát vừa đong đưa đôi mắt trong suốt, có lúc như là đang nhìn khách ngồi nghe hát ở dưới nhưng cũng có lúc như là đang nhìn đến một khung trời ảo vọng xa xôi nào đó. Tiếng hát vẫn chậm rãi, lúc lên cao, lúc trầm thấp, êm ái tựa như dòng suối:

"… Cười cợt yên hà thơ mấy khúc

Dọc ngang kim cổ rượu vài chung

Vẫy vùng vui, phong nguyệt buông tung

Chẳng khanh tướng cũng ngang tàng trong vũ trụ…"​

Nàng ta nhấc váy bước lên bậc thang nhỏ lên sạp gỗ, lại đến chính giữa chiếu mới ngồi xuống, tư thế như một cành liễu rũ, hết sức mềm mại, vừa hát vừa gõ phách. Đến khi câu hát cuối cùng kết thúc, tiếng đàn cũng ngưng, không gian trong phòng bỗng im bặt.

Tôi nhìn qua thấy Đình Khuê đang sững người, ánh mắt dán vào đào nương đang ngồi nhoẻn miệng cười trên kia. Tôi lại nhìn qua các bàn khác, hồn của họ dường như đã bay xa rồi. Tôi hắng giọng, đưa tay vỗ bộp bộp phá vỡ không khí im lặng. Mọi người dường như vừa được tỉnh mộng, tiếng vỗ tay mới bắt đầu vang lên, tiếng khen ngợi, tiếng cười nói ồn ào một hồi.

- Anh Khuê, bài hát này có tên gì vậy?

Đình Khuê quay qua nhìn tôi:

- "Danh chẳng bằng nhàn". Giờ thì em đã hiểu tại sao không kéo rèm lên chưa?

Tôi gật đầu như một cái máy. Đình Khuê cười khẽ một cái rồi quay người nhìn lên sân khấu, trên đó đào nương sau khi nhận được sự tán thưởng của mọi người thì chuẩn bị hát bài tiếp theo. Tiếng trống, tiếng đàn và tiếng gõ phách lại nhịp nhàng mà vang lên, từng âm từng điệu nghe mộc mạc mà tha thiết:

"… Buổi chiều hôm bóng nhạn về thưa

Lúc chập tối thuyền ngư đỗ bến

Tín tức ngư nhân hoàn phiếm phiếm

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!