Chương 35: Võ Thí Năm Tân Sửu​

Từ ngày biết tin Đinh Ngọc có thai, không khí trong phủ quận công còn phơi phới hơn cả mùa xuân, mặt mũi ai cũng như nở hoa, tinh thần phấn chấn. Tôi ngồi tính toán, lúc này là tháng ba, như vậy đến lúc Đinh Ngọc hạ sinh em bé sẽ là tháng chín, tôi cũng nên chuẩn bị món quà nào đó đặc biệt cho chị mới được. Nghĩ tới nghĩ lui vẫn không nghĩ ra nên tặng gì bèn đem đi hỏi các bác các cô các chị làm bếp.

Họ có rất nhiều chủ kiến, ví dụ may áo quần, ví dụ mua dầu thơm… một bác đang cắt rau nãy giờ mới lên tiếng:

- Tôi thấy đến tháng chín hẳn trời sắp lạnh, hay may nhiều mền nhiều nệm một chút, em bé rất hay tiểu đêm, ướt nệm ướt mền lại không đủ thay thì sẽ rất lạnh.

Tôi thấy ý này rất hay nhưng may nhiều cũng không tốt, không có đủ chỗ cất, cũng không thể giặt hoài, mùa lạnh lại rất khó khô. Tôi bóp trán một hồi thì nhớ ra ở thời hiện đại chẳng phải có tả lót cho em bé sao? Thay vì may tả lót nếu may vài tấm đệm nhỏ riêng cho em bé, nếu chăng may tiểu ướt thì chỉ cần đổi tấm đệm khác là được, không ảnh hưởng đến đệm của mẹ. Mà đệm em bé dĩ nhiên nhỏ, vừa tiết kiệm vải, vừa tiết kiệm diện tích cất đồ, giặt giũ cũng dễ dàng hơn.

Muốn vậy cần phải có vải không thấm nước để lót ở dưới, sau đó sẽ đến lớp bông và lớp vải trên cùng.

Nếu ở hiện đại có thể dễ dàng kiếm được ni lông dày để lót thì ở thời này là cả một vấn đề. Phải dùng chất liệu gì để có thể giặt giũ được thường xuyên nhưng vẫn đảm bảo độ bền? Vấn đề vải vóc thì tất nhiên phải đến cửa hàng vải vóc lớn nhất nhì kinh thành để tìm rồi. Lúc tôi đến nơi Nguyễn Hoàn còn đang mải mê tính toán sổ sách không nhìn thấy tôi, chỉ có nhân viên bán hàng là chạy đến hỏi thăm. Tôi nói thẳng vào vấn đề:

- Tôi muốn một loại vải không thấm nước được?

Có lẽ là nghe được giọng của tôi, Nguyễn Hoàn ngẩng mặt nhìn một cái rồi liền vứt sổ sách ra bàn, đi đến bên cạnh tôi:

- Đinh Thanh, sao nàng lại ở đây?

- Dạ tiểu thư đây tìm một loại vải không thấm nước nhưng cửa hàng chúng ta làm gì có loại đó. – Anh chàng bán hàng nhanh nhẩu trả lời.

Nguyễn Hoàn nhăn trán suy nghĩ một hồi rồi nói:

- Nếu nàng cần thì có thể dùng da bò thay thế. Vải thì không có loại nào như nàng nói.

Hai mắt của tôi sáng rực, đúng rồi, có thể dùng da bò.

- Vậy cửa hàng của anh có da bò không?

- Không có, nếu nàng muốn ta sẽ cho người đi tìm.

Nếu để người của Nguyễn Hoàn đi tìm thì thôi để người của mình tự đi tìm vậy, đỡ phải phiền phức.

- Thôi, tôi về sai người đi tìm là được.

- Nàng cần da bò để làm gì? – Nguyễn Hoàn vẫn tính hay tò mò.

- Bí mật. – Tôi cười đáp lại, để cho anh ta tò mò chết đi.

Nguyễn Hoàn bỗng nhiên trầm lặng một hồi mới hỏi:

- Nàng có phải gây ra chuyện gì không? Tại sao ngoài kia đồn rằng nàng rất đanh đá?

Tôi nhe răng cười, nhìn quanh rồi mới nói nhỏ cho Nguyễn Hoàn nghe:

- Tôi đi đánh ghen giùm người khác.

Nguyễn Hoàn nghe được thì giật mình, nhìn tôi bằng con mắt không thể tin được. Sau đó lại cảm thấy hình như việc này có thể xảy ra, gương mặt trở về bình thường, gật gù một cái:

- Có thể lắm.

- Có phải rất oai không? – Tôi nháy mắt.

- Không. Là rất đanh đá. – Nguyễn Hoàn trề môi trêu lại.

Chúng tôi vì thế lại cùng cười rất thoải mái, nhân viên bán hàng và khách mua vải trong cửa hàng đều quay qua nhìn. Tôi hắng giọng nói phải trở về, nếu ở lại thêm không khéo bị vợ người ta đến đánh ghen mất. Cứ tưởng anh ta sẽ trêu lại, ít nhất cũng bảo vệ vợ mình một hai câu, ai ngờ anh ta chỉ thở dài rồi đẩy tôi ra khỏi cửa hàng. Nguyễn Hoàn nói nhỏ:

- Đi đi, coi chừng bị thêm tiếng cướp chồng người khác.

- Tôi không thèm cướp người xấu xí đâu. – Tôi trừng mắt trả lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!