Chương 34: Tin Vui​

Qua giữa xuân, thời tiết đã bắt đầu ấm áp hơn, áo mặc trên người cũng bớt nặng nề hơn, tôi thong dong đi bộ ra phố, Hải đi theo phía sau. Phố xá Thăng Long vẫn đông vui nhộn nhịp như thế, người người qua lại, áo quần lượt là. Đi dạo một vòng mỏi chân quay trở về thì bắt gặp Gạo đang từ trong phủ đi ra. Gạo thấy tôi thì mừng rỡ chạy đến, nắm lấy tay tôi, vừa nói vừa cười tít cả mắt:

- Tiểu thư, tiểu thư Đinh Ngọc có mang rồi!

- Thật sao? – Tôi nắm lấy tay của Gạo vui mừng hỏi lại.

- Dạ, em mới về báo tin mừng cho quận công và quận chúa xong.

Tôi ôm lấy Gạo nhảy cẫng lên, chỉ thiếu điều hò hét giữa đường, Hải đứng bên cũng nhìn chúng tôi mà cười.

- Đi, vào trong phủ kể cho chị nghe thêm đã. – Tôi kéo tay Gạo.

- Dạ em phải về lại bên kia rồi. – Gạo bối rối.

- Vậy chị Đinh Ngọc đâu? – Tôi nhìn quanh tìm Đinh Ngọc nhưng không thấy.

Gạo mỉm cười:

- Tiểu thư Đinh Ngọc có mang ba tháng, thai chưa ổn định nên cả nhà Trang quận công không có đi ra khỏi phòng ạ. Em chỉ trở về báo tin có một mình thôi.

Nghe nói có thai những tháng đầu rất quan trọng, họ cẩn thận như vậy cũng đúng thôi. Nói thêm được vài câu với Gạo thì chúng tôi chia tay, tôi hẹn sẽ đến thăm Đinh Ngọc sau rồi đi vào phủ.

Đinh Ngọc từ ngày được gả đi thì chỉ về nhà vào ngày Tết hay giỗ Việp quận công, tôi từ lâu đã muốn đến phủ Trang quận công thăm chị nhưng mẹ cả không cho, sau vì ghét Phan Huy nên tôi cũng không có ý định đến. Nhưng lần này thì khác, Đinh Ngọc có thai, tôi nhất định phải đến thăm chị. Hình như những tháng đầu phụ nữ có thai sẽ ốm nghén khổ sở hoặc thèm ăn nhiều thứ, tôi không biết có nên mang theo gì khi đến thăm Đinh Ngọc không, bèn hỏi Hải đang đi phía sau:

- Ngươi nói, phụ nữ có thai thì sẽ thèm ăn gì?

Hải đứng khựng lại, mặt tỏ vẻ khó xử nhìn tôi. Tôi thở dài, phẩy tay:

- Thôi, ngươi là đàn ông, không hỏi ngươi nữa.

Anh ta nghe thấy thì thở ra, tiếp tục đi theo tôi vào trong nhà.

Tối hôm đó trong bữa cơm quận công nghe tin thì mừng ra mặt, liên tục nói mẹ cả mua thêm nhiều thuốc bổ mang qua. Đình Duệ cũng vui vẻ đến mức ăn thêm mấy chén cơm rồi lôi chai rượu ra ngồi uống cùng quận công. Cả nhà trên dưới trong phủ mặt mũi ai cũng sáng bừng, có người còn tưởng tượng ra đó là một tiểu công tử trắng mập, đến Tết năm sau trở về là họ có thể ngắm nhìn được rồi.

Có người lại nói con đầu thường là con gái, nếu vậy sẽ là một cô bé xinh đẹp, sang năm Đinh Ngọc sinh thêm một trai nữa là đủ nếp đủ tẻ. Tôi ngồi trên chõng tre nghe người hầu nói cười rôm rã, thỉnh thoảng họ còn quay qua trêu tôi được lên chức dì làm tôi cười đến tít cả mắt, trong lòng sung sướng không thôi.

Ngày hôm sau mẹ cả đi chùa từ sớm nhưng đến tối về lại mang theo rất nhiều đồ, phải đến hai người hầu cùng nhau vừa xách vừa ôm vào. Tối đó mẹ cả lại bận rộn chọn đồ, gọi tôi qua dặn dò ngày mai mang qua cho Đinh Ngọc. Bà còn nói thêm là bà không tiện qua nhà bên đó nên tôi qua thăm Đinh Ngọc phải cẩn trọng lời ăn tiếng nói. Tôi vâng vâng dạ dạ, cố gắng nhớ hết những lời dặn dò của mẹ cả.

Sau bữa ăn sáng, tôi ngồi xe ngựa đến thẳng phủ Trang quận công. Trên xe mẹ cả cho người hầu chất đến ba gói đồ lớn, hầu hết chúng là các loại thuốc bổ hay thức ăn dinh dưỡng, thức ăn vặt các loại. Một gói khác là quà để tôi tặng cho người nhà bên đó, nói là không thể đến tay không được. Tôi cũng không quan tâm bên trong có những gì, vì đã có một người hầu thân tín của mẹ cả đi cùng tôi, quà tặng ai thì bà ấy đều đã biết, cứ để đến lúc đó rồi thuận theo lời nói của bà là được.

Vào cửa phủ lại đi bộ đến gian phòng khách thì gặp phu nhân nhà Trang quận công cùng vài người lớn tuổi ngồi trên sạp uống nước. Sau khi cúi đầu chào hỏi lại để người hầu đưa quà, nói vài câu khách sáo thì tôi mở lời xin phép vào gặp riêng Đinh Ngọc. Trang quận công phu nhân cười không khép miệng, nói rất nhiệt tình:

- Đinh Ngọc ở một mình trong phòng hoài cũng buồn chán, có em gái qua thăm sẽ vui lắm đây.

Lại cười, lại nói vài câu khách sáo rồi tôi mới theo người hầu ra gian nhà sau. Đinh Ngọc lúc đó đang ngồi bên bộ bàn đá dưới cây liễu, chị cúi đầu thêu lên một tấm vải đỏ, vẻ mặt rất chăm chú đến mức tôi sắp đến gần cũng không phát hiện ra. Bình thường tôi sẽ chạy đến hù cho chị bất ngờ nhưng lúc này chị đang mang thai, tôi chỉ dám đi thật nhẹ đến bên cạnh rồi hắng giọng một tiếng. Gạo đứng im lặng bên cạnh Đinh Ngọc nãy giờ đưa tay che miệng cười khẽ.

Đinh Ngọc nghe tiếng, ngẩng đầu lên nhìn thấy tôi thì ngạc nhiên:

- Đinh Thanh, sao em ở đây?

- Tất nhiên là đến thăm chị rồi. – Tôi quỳ gối xuống vừa cười vừa đáp.

Đinh Ngọc cũng cười theo, đưa tay dí vào trán tôi, trách yêu:

- Đến cũng không báo trước. – Tôi nghe thấy chỉ cười hì hì, Đinh Ngọc kéo một tay của tôi lên. – Ngồi lên ghế đi.

Tôi ngồi lên bên cạnh chị, tay vẫn nắm một bàn tay của chị, hỏi:

- Chị vẫn khỏe chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!