Chương 33: Cảnh Hưng Thứ 42​

Tuy nói là đổi người chịu trách nhiệm quản việc giam giữ nhưng địa điểm giam giữ vẫn là ngôi nhà đơn sơ lúc trước. Đình Duệ hứa là sẽ tìm dịp để tôi có thể vào gặp Trịnh Khải nên tôi chỉ có thể ngồi chờ ở nhà. Thế nhưng "dịp" mà Đình Duệ nói với tôi thì phải đợi đến cuối năm mới có được, hôm đó đã là hai mươi chín tháng chạp.

- Đinh Thanh, em nhớ cúi đầu, có bị hỏi cũng đừng ngẩng lên, có biết chưa? – Đình Duệ dặn dò tôi.

- Em biết rồi. – Tôi nói chắc như đinh đóng cột.

Tôi mặc giả trang thành tiểu đồng của Đình Duệ, đi sát ngay sau lưng anh giống như thời còn hay trốn ra trấn phủ trấn Sơn Nam chơi. Những ngày cuối năm, quận công bận rộn việc trong phủ chúa đến mức cả ngày không ăn cơm được bữa nào ở nhà. Đình Duệ nói ông sẽ không có thời gian để qua nhìn vương tử như mọi ngày nên tôi có thể an tâm đi theo. Vừa đến cổng, lính gác nhận ra Đình Duệ liền mở cửa, tôi chỉ cúi đầu đi theo từng bước của Đình Duệ, bọn lính gác cũng không thắc mắc gì, cứ thế tôi một mạch thẳng vào đến trong nhà. Lúc này Trịnh Khải đang mang một bộ áo màu xanh đen, ngồi bên bàn giấy chăm chú viết gì đó.

Đình Duệ dừng chân lại ở trong phòng khách, cúi đầu chào:

- Thưa vương tử.

Trịnh Khải vẫn tiếp tục viết từng hàng chữ trên giấy trắng, giọng anh hờ hững đáp lại:

- Ngươi đến có việc gì?

- Thưa…

Đình Duệ phân vân không biết nên mở lời thế nào bèn quay qua nhìn tôi, ý bảo tôi lên tiếng đi. Tôi mỉm cười nhìn anh, gật đầu một cái, Đình Duệ nhíu mày rồi nhẹ nhàng đi ra sân, trong nhà chỉ còn tôi và Trịnh Khải. Tôi hít vào một hơi thật sâu, sau đó chỉ im lặng nhìn bóng lưng Trịnh Khải ngồi trên ghế.

- Nói đi. – Giọng Trịnh Khải lạnh lùng cất lên.

Ra đây chính là bộ dáng của anh khi nói chuyện với người khác, cũng không thèm quay lại nhìn xem đang nói chuyện với ai. Tôi mặc kệ, cứ đứng im không lên tiếng. Trịnh Khải đặt bút xuống mặt bàn, mắt đã rời tờ giấy nhưng vẫn không quay người lại. Giọng anh đã có chút mất kiên nhẫn:

- Nếu không nói, ngươi có thể về được rồi.

Tôi bĩu môi, bước đến gần bên anh nhưng chỉ đứng sau lưng, cố đè nén hơi thở của mình lại. Trịnh Khải bất ngờ quay người lại, quát:

- Ngươi…

Trịnh Khải lớn giọng khiến tôi cũng hết hồn, bước thụt lùi một bước thì bị kéo tay lại. Anh nhìn tôi sững sờ:

- Sao lại là nàng?

Tôi trừng mắt nhìn anh, rút tay mình ra, là tôi thì sao chứ. Tôi tức giận:

- Chàng đuổi thì thiếp về.

Cánh tay lại bị nắm chặt, Trịnh Khải nhìn ra cửa rồi lại nhìn tôi, khẩn khoản:

- Ta tưởng là Hoàng Đình Duệ, ta không biết đó là nàng.

- Đình Duệ ra ngoài rồi. – Tôi bĩu môi.

Trịnh Khải thở dài:

- Ta tưởng người đi ra ngoài ban nãy là người hầu của Hoàng Đình Duệ.

Tôi mím môi cố nín cười. Trịnh Khải buông lỏng cánh tay tôi, hỏi:

- Hoàng Đình Duệ để nàng vào?

Nghe xem, nhắc đến câu nào cũng lôi cả họ tên người ta ra mà nói chuyện, đúng là cách nói chuyện của bậc bề trên. Tôi không thèm đáp, chỉ gật đầu. Trịnh Khải lại nhíu mày nhìn bộ trang phục và tóc tai của tôi, giọng nói pha ý cười:

- Nàng hình như không thích làm tiểu thư? Lần trước là người hầu đưa cơm, lần này là tiểu đồng, lần sau sẽ là ai đây?

Tìm cách vào gặp anh rốt cuộc để bị chế giễu thế này đây, tôi trừng mắt nhìn anh:

- Lần sau thiếp làm con ma vào hù chết chàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!