Xe ngựa lọc cọc đi từng bước chậm chạp, tôi đang chìm vào những suy nghĩ của riêng mình thì nghe bên ngoài tiếng xôn xao, nhìn qua cửa sổ thấy có năm bảy người đang đứng vây quanh hai đứa bé ở bên đường.
- Dừng xe. – Tôi nói lớn.
Hải kéo ngựa đứng khựng lại, quay đầu vào hỏi tôi:
- Tiểu thư, có việc gì sao?
Tôi không trả lời, chỉ đi ra phía trước, Hải đành phải đỡ tôi xuống xe ngựa. Tôi đi tới đám đông thì nhìn thấy bên vệ đường, một đứa bé vừa nằm vừa tựa đầu lên bờ tường, mặt mũi tái mét. Đứa bé còn lại nhỏ con hơn vừa khóc vừa lay lay anh trai mình, một tay dúi nắm xôi vào miệng đứa lớn:
- Anh ơi, anh ăn đi… anh đừng chết. – Đứa bé càng nói càng khóc lớn hơn.
Trời gió đang thổi từng cơn lạnh buốt kéo qua nhưng hai đứa bé một nằm một ngồi xổm trên đất thì chỉ có manh áo cọc rách vá chằng chịt. Tôi tính bước đến gần thì bị Hải chận lại:
- Tiểu thư đừng đi. Hai đứa bé kia có lẽ là ăn xin lâu ngày, người không nên tới gần.
Tôi trừng mắt nhìn anh ta:
- Đứa bé sắp chết đến nơi rồi.
Hải chỉ cúi đầu, vẫn đưa tay ngang qua ngăn cản tôi:
- Ở đâu cũng sẽ có người chết như vậy, tiểu thư xin hãy trở về xe ngựa.
Một người đàn ông trong đám đông đưa bầu rượu ra nói:
- Cho nó uống một ít rượu là tỉnh người ra thôi.
Mấy người xung quanh cũng đồng tình, người đàn ông cúi người chuẩn bị đổ rượu vào miệng đứa bé lớn, tôi thấy vậy chỉ kịp hét lên:
- Ngừng lại!
Người đàn ông ngừng tay lại, ông ta và những người kia đồng loạt nhìn về phía tôi. Tôi gạt tay của Hải ra, bước đến gần hai đứa bé, vừa gạt phắt bầu rượu vừa nói giận dữ:
- Không được cho đứa bé uống.
Ông ta bỗng dưng đỏ mặt tức giận, bàn tay hướng về phía tôi không biết định làm gì nhưng rất nhanh đã bị Hải chen người ở giữa, nắm chặt tay ông ta kéo mạnh ra sau:
- Không được đụng đến tiểu thư.
Tôi trừng mắt nhìn ông ta rồi ngồi xổm xuống đất, đưa tay chạm vào đầu đứa bé, lạnh ngắt. Ban nãy từ xa tôi thấy đứa bé da tái nhợt, nằm lịm, mắt lờ đờ, giờ lại gần chỉ nghe hơi thở ngắn và yếu ớt. Tình huống này lúc ở hiện đại tôi đã từng gặp quá, vẫn còn rất ấn tượng.
Lúc đó các bạn trong lớp Đại học tổ chức đi leo núi, ngày hôm đó ngoài nhóm chúng tôi còn có một nhóm học sinh khác cùng leo núi, nhưng chỉ vừa qua khỏi ba phần tư chặng đường thì có một cô bé trong nhóm học sinh đột nhiên lăn ra thở gấp gáp, da tái nhợt, và bắt đầu nôn. Một bạn trong đoàn đưa nước để cô bé uống nhưng sau đó cô bé rất nhanh chuyển sang trạng thái lờ đờ, nằm lịm, không phản ứng.
Tất cả mọi người đều trở nên sợ hãi, rất may trong nhóm leo núi đi sau chúng tôi vừa đến kịp, nhóm của họ là sinh viên trường Đại học Y đã kịp thời cấp cứu cho cô bé. Họ nói cô bé bị sốc. Cơ thể con người có thể bị sốc khi gặp tai nạn khiến xương gãy, hoặc khi cơ thể đói khát, mệt mỏi kéo dài, kích động tinh thần… hoặc cũng có thể do dị ứng với thuốc, thức ăn. Trong trường hợp bị sốc, nếu cấp cứu không kịp thời có thể dẫn đến tử vong.
Tôi biết, đứa bé này đang bị sốc vì đói khát nhiều ngày, nếu như ban nãy người đàn ông kia đổ rượu vào miệng đứa bé thì có thể cậu ta sẽ càng thêm nguy hiểm về tính mạng. Cởi áo khoác bông thêu hoa bên ngoài ra, trước sự ngạc nhiên của mọi người, tôi trải áo xuống mặt đất bên cạnh đứa bé.
- Đỡ đứa bé nằm lên. – Tôi ra lệnh với Hải.
Anh ta tuy ngạc nhiên nhưng cũng rất nhanh làm theo lời tôi, sau khi đặt đứa bé nằm lên trên tấm áo khoác, tôi tính cởi thêm lớp áo bông trong người ra thì Hải giơ tay chận lại, anh ta tự cởi áo bông của mình, đắp lên người đứa bé. Tôi mỉm cười với Hải, nói:
- Lấy vật gì đó kê chân cao lên.
Một người đàn ông khác đã rất nhanh hạ giỏ tre đang đeo trên vai xuống, đặt chân đứa bé lên. Tôi thấy khá ổn, chỉ có thể ngồi sát bên cạnh động viên:
- Cố lên, đừng lo sợ, em sẽ không sao.
Đứa em ngồi bên cạnh nãy giờ chỉ mở mắt nhìn tôi, thấy tôi mở lời an ủi cũng mới lay anh mình:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!