Chương 29: Thị Lang Bộ Hình​

Buổi tối Đình Duệ trở về đã đi tìm tôi, anh kéo tôi vào phòng:

- Đinh Thanh, lúc sáng em đến trấn Sơn Nam?

Tôi nhìn anh, gật đầu đáp:

- Em đi tìm anh nhưng sau đó lại không dám vào trấn phủ nên đành quay về.

- Cho nên em đến thành Tràng An chơi? – Đình Duệ nheo mắt nhìn tôi có ý nghi ngờ tôi trả lời không thành thật.

- Sao anh biết? – Tôi hỏi ngược lại, mặc dù tôi đoán có lẽ Đình Duệ đã nhìn thấy tôi trong thành Tràng An.

Đình Duệ đến ngồi xuống chiếc ghế bên bàn rồi nói:

- Lúc đó anh và chú đang cùng Tri phủ Trường An đi kiểm tra thủy binh phòng ngự. Đinh Thanh, lúc nhìn thấy em đang đi bộ bên bờ sông, anh thực sự sợ đến mất hồn. Sau đó anh phải che trái che phải để chú không nhìn thấy em.

Tôi nghe cũng giật mình, sao có thể trùng hợp đến như vậy, vẫn may có Đình Duệ bao che cho tôi.

- Anh thấy em đi bộ trên bờ sông, vậy có thấy em xuống dưới sông không?

Đình Duệ nghe tôi hỏi thì đánh mạnh tay xuống bàn:

- Em xuống đó làm gì?

- Em chỉ xuống rửa giày thôi. – Tôi vừa nói vừa cười, trong lòng khẽ thở phào, may mà Đình Duệ không thấy cảnh tôi rớt xuống sông, nếu không Hải sẽ bị đuổi mất.

Đình Duệ hừ một tiếng, hỏi vào vấn đề chính:

- Em đến Sơn Nam tìm anh có việc gì?

Tôi ngồi xuống ghế đối diện anh, suy nghĩ cẩn thận mới lên tiếng:

- Anh Duệ, Hữu tham quân Nguyễn Hữu Chỉnh kia là người thế nào?

Đình Duệ nhíu mày:

- Tại sao em lại hỏi về Hữu tham quân?

Tôi nghe ra Đình Duệ rất kính trọng Nguyễn Hữu Chỉnh. Tôi cắn môi:

- Vì ông ta đến nhà chúng ta nên em mới tò mò. Những vị quan khác làm gì có ai đến nhà chúng ta.

- Đinh Thanh, em sinh năm con gì vậy? Việc gì cũng thắc mắc, ai cũng tò mò. – Đình Duệ cười.

Tôi bĩu môi, cầm lấy tay áo của anh mà lay lay:

- Anh Duệ, nói em biết đi.

- Thực ra, đây không phải lần đầu Hữu tham quân đến nhà chúng ta, năm nào ông ấy cũng có mặt ở đám giỗ của ông nội, chỉ là em không để ý đó thôi.

Mỗi lần giỗ của Việp quận công đều rất đông họ hàng xa và quan lại đến thì làm sao tôi để ý hết được. Đình Duệ nhìn tôi:

- Hữu tham quân thực ra là tướng dưới trướng của ông nội nuôi, huấn luyện thủy binh, đánh trận thủy chiến luôn giành thắng lợi, đến cướp biển cũng phải sợ hãi. Hữu tham quân còn được người dân miền biển gọi là "con cắt biển". – Đình Duệ cầm ly nước, tôi hiểu ý rót nước vào ly cho anh. Đình Duệ uống xong mới nói tiếp. – Hữu tham quân là người mà chú tin tưởng nhất, do đó việc ông ấy đến nhà chúng ta cũng không phải việc gì lạ.

Tôi gật đầu, cố gắng nở nụ cười mỉm với Đình Duệ. Ra Nguyễn Hữu Chỉnh có quan hệ rất mật thiết với Huy quận công, nếu vậy việc ông ta phản bội hoàn toàn không hợp lý. Nhưng tại sao lịch sử lại viết rằng Nguyễn Hữu Chỉnh về phe nhà Tây Sơn? Không lẽ lịch sử có sự nhầm lẫn? Cũng có thể lắm, lúc này không có máy quay, không có máy ảnh, mọi tình tiết lịch sử diễn ra đều được quan chép sử viết lại. Nhưng người viết chúng không chắc là người công tâm, họ có thể viết theo suy đoán của mình hoặc bị ai đó bắt viết sai lệch đi so với sự thật là điều hoàn toàn bình thường.

***

Sáng ngày hôm sau, nhân lúc cả nhà đều đi vắng, tôi cho người gọi Hải ra sân nhà sau hỏi chuyện. Tôi ngồi trên ghế ở bàn đá dưới bóng cây lựu, Hải đứng thẳng một bên chờ tôi lên tiếng. Tôi nói anh ta ngồi xuống nhưng anh ta không chịu, tôi đành ngẩng mặt nhìn anh ta:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!