Chương 27: Đối Mặt Với Số Phận​

Từ khi biết Trịnh Khải là thế tử, tôi cứ ngỡ anh sống trong nhung lụa xa hoa như hành cung mà tôi từng thấy, ngày ngày được người người theo sủng nịnh. Chỉ là tôi không thể tưởng tượng ra được, một vương tử cao quý như anh lại trưởng thành từ một sân nhà nhỏ đơn sơ như vậy. Thì ra bóng lưng lạnh lẽo và cô độc năm nào tôi từng thấy mới chính là con người thật của anh.

Nhớ lại tối trung thu năm ấy, Trịnh Khải từng muốn tôi chờ đợi anh, có phải anh muốn tôi chờ anh giải quyết hết những mối đe dọa xung quanh? Tôi đưa tay gạt đi giọt nước mắt vừa rơi ra. Thì ra tôi chưa từng hiểu cho nỗi lòng của anh, chưa từng biết đến những khó khăn mà anh đã gặp phải, chưa từng đứng ở vị trí của anh mà suy nghĩ.

Nếu số phận đã để tôi gặp anh thì tôi sẽ không trốn tránh nữa. Tôi không muốn anh tiếp tục cô đơn trên con đường đầy nguy hiểm này.

Tôi ôm túi vải, bước từng bước chậm chạp đi ra ngoài. Ra cổng đã thấy Nguyễn Hoàn đang đứng đợi, xe ngựa nhà Nguyễn Cảnh đã không còn. Nguyễn Hoàn đi đến gần tôi, nói cả nhà Nguyễn Cảnh đã đi được một lúc, mọi người đến tiễn cũng đã trở về. Anh ta còn nói, nếu Nguyễn Cảnh không dặn dò thì anh ta cũng không biết là tôi vẫn còn ngồi trong sân kia. Ra tôi đã ở trong đó rất lâu, tôi nói phải trở về rồi leo lên xe ngựa về thẳng phủ.

Vừa vào cổng tôi đã thấy Đình Duệ đang đi ra cùng một người đàn ông tầm bốn mươi tuổi, sau họ có vài người lính hầu theo. Người đàn ông đó mặc trang phục quan võ, tôi đoán là có phẩm hàm cao. Ông ta nhìn thấy tôi thì đứng lại, tôi cúi đầu đứng qua một bên nhường đường. Sau khi Đình Duệ tiễn người đó ra khỏi cổng thì quay lại, thấy tôi vẫn đứng yên ở một chỗ.

- Sao em chưa vào trong? – Đình Duệ đứng lại hỏi tôi.

- Anh Duệ, người kia là ai? – Tôi để ý từ trước đến nay rất ít khi thấy quan lại đến phủ, vì vậy rất tò mò người đàn ông ban nãy là ai.

- Là Hữu tham quân Nguyễn Hữu Chỉnh.

Nguyễn Hữu Chỉnh? Cái tên này nghe thật quen, hình như tôi đã được nghe ở đâu rồi. Tôi nhíu mày, hỏi Đình Duệ:

- Tại sao ông ấy đến nhà chúng ta?

Đình Duệ quay người đi vào trong, tôi đi sát bên cạnh nghe anh trả lời:

- Hữu tham quân vào bàn chuyện với chú.

Ra là Huy quận công đang ở nhà, ông trước giờ luôn bận rộn, rất ít khi có mặt ở nhà vào ban ngày. Đình Duệ quay qua nhìn túi vải trong tay tôi rồi hỏi:

- Em ôm gì trong tay vậy?

- À, là vài thứ em mua được ở ngoài phố. – Tôi lấp liếm.

***

Trưa hôm đó, trong bữa cơm, quận công nói với mẹ cả:

- Chiều nay trong phủ chúa, Tuyên phi có tổ chức yến tiệc, bà mang quà mừng cùng Đinh Thanh đến dự.

Mẹ cả nghe thấy chỉ gật đầu, gắp thêm một miếng thịt để vào chén của ông. Tôi ngẩng đầu, nói dè dặt:

- Cha, con không đi có được không?

Quận công nhìn tôi, sau lại quay qua nói tiếp với mẹ cả:

- Bà đưa Đinh Thanh đến đó, xem một chút nhà nào phù hợp để gả đi.

Tôi thầm thở dài, tiệc chiều nay không thể không đến rồi. Chiều hôm đó, tôi mang yếm trắng, áo ngoài màu cánh sen, đầu cài trâm bạc theo mẹ cả đến phủ chúa thượng.

Phủ chúa nằm gần hồ Tả Vọng, từ ngoài cổng đã thấy thấp thoáng bóng các lầu cao sơn đỏ thiếp vàng, đến bờ tường cũng thể hiện được sự nguy nga của phủ chúa. Lính canh gác rất đông, tôi ôm hộp quà theo mẹ cả chầm chậm đi theo một lối đi riêng, qua một cổng tròn lại đi dọc theo con đường lát đá dài trong vườn mới đến nơi tổ chức tiệc. Nơi đây là khoảng sân rộng nằm bên cạnh vườn thượng uyển, có hồ cá, có hòn non bộ lớn, có cây, có hoa đủ loại.

Mẹ cả nói tôi đứng đợi rồi bà cầm hộp quà đi qua đám đông, đến trước mặt một người phụ nữ mang áo khoác dài bên ngoài màu hồng đào có thêu những cánh phượng đang bay. Bà cúi chào, người phụ nữ kia lúc này mới để ý đến bà, cung nữ bên cạnh nhanh tay đến đỡ lấy hộp quà.

Lúc này tôi chỉ nhìn nghiêng mặt Tuyên phi nhưng có thể nhận ra bà chính là người phi tần xinh đẹp mà lần trước tôi thấy ở lễ hội đua thuyền. Có một vị phu nhân khác qua chào, Tuyên phi quay mặt qua cười đáp lại, tôi sững người khi nhìn thấy rõ khuôn mặt của bà.

Không thể dùng từ xinh đẹp mà phải là nhan sắc chim sa cá lặn mới lột tả hết nhan sắc của Tuyên phi, bà còn đẹp hơn rất nhiều so với các hoa hậu ở thời hiện đại mà tôi từng xem trên tivi. Tuyên phi cao quý trong trang phục lộng lẫy, trâm vàng trâm ngọc cài đầu, mày liễu khẽ nhướng lên, mắt phượng lấp lánh lắng nghe lời chúc từ mọi người xung quanh. Một phi tần đẹp mặn mà lại mưu trí như vậy, nói sao chúa thượng không sủng ái cho được.

Tôi thở dài, nhìn xuống đôi giày dưới chân mình, chúa thượng quả thật vô tình. Trịnh Khải giờ đang lạnh lẽo trong ngôi nhà ba gian nào đó, trong khi nơi đây, tiệc mừng lại được tổ chức xa hoa như vậy.

Tôi thấy bên váy của mình bị kéo, nhìn xuống thì thấy một cậu bé chưa tới năm tuổi đang nắm lấy váy tôi. Tôi ngồi xuống, gỡ tay cậu bé ra khỏi váy tôi rồi hỏi:

- Em tên gì?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!