Trời chập choạng tối, người hầu từ trong xe ngựa đốt một đèn lồng mang ra chỗ chúng tôi ngồi. Lúc này Nguyễn Hoàn đã uống sang bầu rượu thứ tư, vừa uống vừa kể chuyện. Anh ta uống đã ngà ngà say, kể chuyện không theo thứ tự, cũng không rõ ràng, nhưng đại khái tôi có thể hiểu được.
Ra là lần trước tôi uống say, Nguyễn Hoàn nghe đâu được tin tôi bị cấm túc thì nổi cơn giận, về gây chuyện với Vi Hà, vị hôn thê của anh ta. Sau đó bên nhà gái biết được thì làm loạn lên, cả hai nhà cũng xảy ra xích mích mới kéo dài ngày thành hôn ra. Bên nhà gái đòi trả lễ vật nhưng Vi Hà kiên quyết không cho, đòi phải gả cho Nguyễn Hoàn bằng được, nhờ vậy hai nhà mới dần làm lành. Sau đó Nguyễn Hoàn bị Nguyễn Cảnh trách móc rất nhiều mới tỉnh ngộ.
Tuy vậy anh ta vẫn không cam lòng nên mới hỏi tôi những chuyện ban nãy.
- Đinh Thanh, nàng là tri kỷ của ta đúng không?
Nguyễn Hoàn lè nhè ra được câu cuối rồi nằm gục trên tảng đá. Tôi bật cười, uống ngụm rượu cuối cùng mới quay ra gọi người hầu khiêng anh ta ra xe ngựa.
Tôi ngồi trên xe ngựa, bên cạnh là Nguyễn Hoàn nằm thở phì phò. Một gã người hầu lên tiếng:
- Tiểu thư, chúng tôi đưa người về phủ trước.
Tôi ừ một tiếng, xe ngựa bắt đầu lọc cọc chạy. Lúc xe ngựa chỉ cách phủ chưa đến hai con phố thì bất ngờ bị dừng lại.
- Nguyễn Hoàn. – Một giọng nam la lớn.
Tôi nhận ra giọng của Nguyễn Cảnh liền bước xuống xe ngựa. Nguyễn Cảnh nhìn thấy tôi thì rất đỗi ngạc nhiên:
- Đinh Thanh?
Tôi cười với anh ta, nói:
- Nguyễn Hoàn đã bị say rượu, đang nằm trong xe.
Nguyễn Cảnh nhíu mày, giọng có chút hơi lớn:
- Tiểu thư, cám ơn nàng đã giúp đỡ tìm Nguyễn Hoàn. Đã tối rồi, tôi sẽ đưa nàng về.
Tôi nhìn vẻ mặt không được tự nhiên của anh ta, cảm thấy khó hiểu, sau mới để ý thấy một kiệu gỗ bên đường có người hầu theo sau rất đông. Bóng người ngồi trên kiệu hắt vào tấm rèm mỏng, chỉ có thể nhìn thấy đường nét khuôn mặt và dáng ngồi.
- Đi. – Tiếng Trịnh Khải ra lệnh.
Kiệu gỗ chầm chậm tiến về phía trước. Tôi cúi đầu để Nguyễn Cảnh không nhìn ra vẻ mặt tôi lúc này.
- Đưa công tử về phủ. – Nguyễn Cảnh ra lệnh cho gã hầu đánh xe ngựa.
Hai gã người hầu đồng thanh dạ một tiếng rồi đánh xe ngựa đi. Tôi quay người, chầm chậm từng bước đi về nhà. Nguyễn Cảnh đi bộ sau tôi, cách một đoạn ngắn.
Đến quay mặt nhìn tôi Trịnh Khải cũng không muốn, có lẽ anh đã sớm quên đi đoạn tình cảm ngắn ngủi đó rồi. Tôi cười bản thân mình, tôi là người đã khiến anh hiểu lầm và thất vọng. Tôi là người ép buộc anh phải lựa chọn giữa tôi và ngôi vị thế tử. Tôi chính là người đẩy anh ra xa mình. Thế nhưng chỉ cần anh không để ý thì tôi lại có cảm giác hụt hẫng đến như vậy.
- Đinh Thanh, việc này khi về tôi sẽ giải thích với thế tử rõ ràng. – Nguyễn Cảnh lên tiếng.
Nguyễn Cảnh đang sợ Trịnh Khải hiểu lầm việc tôi đi cùng Nguyễn Hoàn sao? Tôi quay người lại, gắng nở một nụ cười mỉm:
- Không cần đâu. Đã về tới phủ rồi, tôi vào đây.
Nguyễn Cảnh gật đầu. Tôi đi lên bậc thang, đứng suy nghĩ một hồi rồi quay lại nói với anh ta:
- Ngày mai tôi có thể gặp công tử không?
Nguyễn Cảnh ban đầu có vẻ ngạc nhiên, sau đó nói:
- Được, chiều mai đầu giờ Dậu gặp tại lầu Dương Khê.
Tôi gật đầu, mở cổng đi vào phủ.
***
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!