Tối hôm đó tôi về căn vặn Đình Duệ, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra mà anh phải đi gấp như vậy. Đình Duệ nhíu mày suy nghĩ một hồi mới nói rằng Nguyễn Ánh vừa xưng vương ở Gia Định. Lúc này ở Đàng Trong, quân của Tây Sơn và Nguyễn Ánh đang ở thế giằng co. Vì thế chúa Trịnh muốn nhân cơ hội đem quân đi đánh nhà Tây Sơn.
- Anh sẽ ra trận? – Tôi có chút lo lắng.
Đình Duệ lắc đầu, nói:
- Anh sẽ tiếp tục canh giữ trấn Sơn Nam. Chúa muốn gom quân từ các trấn để tăng thêm lực lượng ở thành Phú Xuân, cha anh sẽ trực tiếp cầm quân ở đó.
Một nước Đại Việt bé nhỏ mà hiện nay có đến ba thế lực cùng xưng vương, không nói đến việc đất nước bị chia cắt mà nghĩ đến cảnh dân mình đánh dân mình lại cảm thấy chua xót.
- Đang yên bình, chúng ta không thể tập trung lo làm giàu được sao? Tại sao nhất thiết phải tranh quyền với nhau? – Tôi thở dài.
Đình Duệ từ lâu đã quen với việc tôi hay ý kiến này nọ, anh chỉ nhìn tôi rồi đáp:
- Không ai muốn chiến tranh cả, chỉ là thời thế buộc ta phải làm vậy.
Tôi nổi giận:
- Thời thế là gì? Tại sao con người vì tham vọng của mình nhưng lại luôn cho rằng mình bị ép buộc phải làm như vậy?
Đình Duệ mở to mắt nhìn tôi, không nói được câu nào. Tôi cáu kỉnh bỏ về phòng, sau đó nằm suy nghĩ lại, thời đại nào cũng vậy, người đứng đầu đất nước đều có tham vọng riêng, những người dưới quyền như Đình Duệ chỉ có thể nghe theo.
Sáng hôm sau tôi đi tìm Đình Duệ để xin lỗi. Lạ là mới sáng sớm nhưng tôi đi khắp phủ lại không thấy anh ở đâu. Lúc đi ngang qua phòng mẹ cả, tôi nghe tiếng từ trong phòng vọng ra.
- Bà có ưng ý được công tử nhà nào cho Đinh Thanh chưa? – Giọng của quận công.
Tiếng mẹ cả thở dài, bà nói:
- Lần trước chúng ta hủy hôn, lúc này trong thành vẫn còn lời đồn, e là phải đợi một thời gian mới được.
Thấy có bóng người hầu sắp đến gần, tôi nhanh chân đi ra gian nhà trước. Qua mấy câu tôi vừa nghe được thì có lẽ danh tiếng của tôi ở Thăng Long đã xấu lắm rồi. Nhưng như vậy cũng tốt, không ai tới cầu hôn, tôi sẽ không cần đau đầu nghĩ cách từ hôn.
***
Hai hôm sau tôi lại cải trang thành tiểu đồng đi theo Đình Duệ ra trấn Sơn Nam. Lần này tôi phải năn nỉ rất lâu, dùng đủ chiêu trò thì Đình Duệ mới đồng ý dẫn tôi theo. Hai ngày gần đây quận công bận rộn đến mức không thấy mặt mũi, nghe Đình Duệ nói là ông phải chầu chực suốt ở phủ chúa. Hôm nay binh lính ở các trấn sẽ được chọn lọc để gộp quân bổ sung cho tiền tuyến Phú Xuân, vì thế trấn phủ sẽ rất vắng.
Đình Duệ sau khi đưa tôi lên phòng quan sát thì đóng cửa lại, nói tôi ở yên trong này, không được đi lại lung tung. Tôi gật đầu rồi đến đứng bên cửa sổ, nhìn ra hướng doanh trại, ở đó quân lính đang xếp hàng rất đông, cờ bay phấp phới.
Được một lát, tôi đến ngồi bên bàn làm việc của Đình Duệ thì phát hiện trên bàn có một hộp gỗ, bên trong có sáu viên bi lớn bằng đồng. Tôi nghĩ có lẽ là vật trang trí hoặc đồ chơi nào đó, bèn lấy ra một viên, dùng ngón tay đẩy nó chạy qua chạy lại trên bàn.
Phịch. Viên bi rớt xuống thảm kê dưới chân bàn, lăn đi. Tôi cúi người tìm viên bi, thấy nó lăn đến trong chân bàn bèn ngồi hẳn người xuống, chui vào dưới bàn để lấy ra.
Ngay lúc tôi vừa đứng dậy thì bất ngờ bị một bàn tay to bóp lấy cổ, cả người tôi bị đẩy mạnh vào bức tường sau lưng. Miệng của tôi bị bàn tay còn lại bịt kín không kịp kêu la. Cổ bị bóp đau đến không thở nổi, mắt chỉ có thể trừng trừng nhìn người mặc áo đen bịt mặt đang tấn công tôi. Chân tay tôi cố giãy giụa, tay người kia quá dài lại cứng ngắc, tôi chỉ có thể vừa cào vừa cố đẩy tay hắn ra.
Ánh mắt hắn bỗng nhiên thay đổi, sát khí biến mất mà thay vào đó là ngạc nhiên. Tay hắn buông lỏng, tôi trượt theo tường nhà ngồi bệt xuống sàn, ôm cổ ho khan, thở gấp gáp. Hắn ta ngồi xổm xuống, nâng mặt tôi lên, tôi bình tĩnh nhìn vào đôi mắt hẹp dài kia. Tôi chấn động, nhíu mày, giọng nói có chút khàn:
- Quang Bình?
Anh ta gật đầu, giọng rất nhỏ:
- Sao nàng lại ở đây?
Tôi gạt tay anh ta ra, trừng mắt giận dữ:
- Tôi mới là người phải hỏi câu đó.
Xoạt.
Tôi nhìn ra bên ngoài ban công, là tiếng cọ xát của đầu móc dây thừng và thành lan can, một thân áo đen nhô đầu lên, nhìn thấy tôi và Quang Bình thì ngạc nhiên, khẽ hô lên:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!