Nơi tôi đang đứng khá là vắng người do đường này toàn các nhà quý tộc ở, từ cổng nhà này sang cổng nhà kia khá xa. Trời vừa sẩm tối, ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn lồng người hầu cầm đứng ở bên cạnh và đèn lồng treo bên đường chiếu sáng khuôn mặt của anh. Tôi nở nụ cười, giọng có chút khàn:
- Sao thế tử lại đại giá quang lâm nơi này?
- Ta đang trên đường đến phủ Hân quận công. – Trịnh Khải trả lời chậm rãi, mắt anh vẫn nhìn chằm chằm vào tôi.
Lúc này tôi đã tỉnh táo rất nhiều, hít vào một hơi thật sâu, nói nhỏ:
- Tôi phải về phủ.
Khi đi ngang qua người anh thì cổ tay tôi bị anh nắm chặt lại, tôi ngẩng mặt nhìn anh, trong đôi mắt đó không biết là bi thương hay phẫn nộ, anh nói:
- Tại sao nàng không thể làm một nữ nhi bình thường? Tại sao không ngoan ngoãn ở trong phủ làm một tiểu thư hiền thục?
Tôi cắn môi, cúi đầu nói rành mạch:
- Thế tử, xin hãy buông tay. Nếu để người khác thấy tôi và người ở đây sẽ nói chuyện không hay.
Trịnh Khải thả tay, tôi cúi đầu đi thẳng lên xe ngựa, không dám nhìn lại.
***
Về phủ, sau khi thay đồ xong, tôi bị quận công và mẹ cả gọi ra gian nhà giữa, quận công lên tiếng trước:
- Ban chiều con đi đâu?
- Con chỉ đi dạo ở phố. – Tôi đáp.
Quận công đập bàn, quát lớn:
- Con dám nói dối. Đi dạo phố lại về muộn như vậy? Đi dạo phố lại uống rượu say đến mức phải nôn ở bên đường?
Tôi sợ hãi, không hiểu sao ông lại biết được, tôi không biết nói gì chỉ mấp máy môi:
- Con…
- Chính mắt ta nhìn thấy, con nói thật đi, con có quen biết thế tử? – Quận công gằn từng từ một.
Ra là ông trên đường về phủ đã tận mắt nhìn thấy tất cả, tôi thật xui xẻo, lúc xấu mặt nhất lại bị Trịnh Khải và quận công chứng kiến. Đây là lần đầu tiên ông giận dữ đến như vậy, tôi cố tránh nặng tìm nhẹ:
- Thưa cha, con uống rượu là con sai. Còn thế tử kia thì con không quen biết, có lẽ là tình cờ thấy nên mới xuống kiệu hỏi thăm. – Tôi hi vọng quận công đứng ở xa sẽ không nhìn thấy Trịnh Khải cầm tay tôi.
Quận công nghe xong hừ một tiếng, nói lớn:
- Một tiểu thư cao quý lại dám đi uống rượu ở bên ngoài, không biết xấu hổ. Người đâu, mang roi da ra.
Tôi hít vào một ngụm khí, trong lòng đã sớm run rẩy. Mẹ cả đưa tay can ngăn:
- Con gái thân thể mềm yếu, ông dùng roi da sao con chịu được?
- Tôi đã cưng chiều nó lâu rồi, phải dạy dỗ nếu không có một ngày nó gây chuyện bên ngoài thì mặt mũi tôi để ở đâu. – Quận công nắm chặt bàn tay để trên bàn.
- Thưa chú, cầu chú tha cho em Đinh Thanh lần này. – Đình Duệ ở đâu chạy vào phòng, kéo tay tôi cùng quỳ xuống.
Đình Duệ nhìn mặt tôi tái mét lại nhìn quận công nói tiếp:
- Cũng là do ban ngày Đinh Thanh bất bình chuyện của Đinh Ngọc nên buồn lòng, có lẽ vì vậy mới uống rượu. Em vẫn còn non nớt cần dạy bảo, xin chú đừng dùng roi vọt, hơn nữa chúng ta là người Đại Việt, không phải người Thanh, sao lại dùng chiêu thức roi ngựa quất vào người.
- Cha, con sai rồi. – Tôi cắn môi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!