Chương 21: Ra Tay Nghĩa Hiệp​

Tháng bảy, trời mưa hết ngày này sang ngày khác. Tôi đến được nhà Nguyễn Hoàn chơi, đành ngày ngày lui tới phòng bếp hóng chuyện với mấy người làm bếp. Những hôm đầu, họ còn để ý thân phận của tôi nên nói chuyện rất dè dặt, sau đó quen dần với sự có mặt của tôi thì họ cũng tự nhiên hơn, tám đủ thứ chuyện trong phủ ngoài phố.

Một chiều mưa, tôi đang ngồi trên ghế gỗ trong bếp, tay cầm bánh chiên ăn thì nghe một chị đang nhặt rau kể rằng, cả Thăng Long đang xôn xao việc chúa thượng gả con gái là công nữ Ngọc Lan cho Đặng Lân. Còn nói, công nữ Ngọc Lan cơ thể mỏng manh, là con gái của chúa thượng với Hoàng chính phi Ý Thục đã qua đời, cũng là người con gái mà chúa thượng thương yêu nhất.

Tôi nghe mà muốn ngã khỏi ghế, nếu nói là chúa thượng thương yêu con gái mình thì tại sao lại gả công nữ cho tên Đặng Lân khốn kiếp kia. Tôi chỉ gặp hắn một lần đã biết hắn ta là phường trơ trẽn, háo sắc, ngông cuồng. Tôi đưa ra nhận xét:

- Gả công nữ cho tên Đặng Lân kia chẳng phải bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu sao.

Những chị và bà cô trong bếp hoàn toàn tán thành với tôi, chị nhặt rau tiếp tục nói:

- Tôi nghe được rằng vì Tuyên phi nên chúa thượng mới đồng ý gả công nữ cho tên Đặng Lân kia. Chứ cả thành Thăng Long, có ai ra đường mà không muốn tránh tên kia xa bảy thước.

Tôi thầm than, đúng là "anh hùng không qua ải mỹ nhân", chúa thượng quyền tối à còn sợ vợ, gả công nữ cho tên Đặng Lân chẳng phải giết con gái mình rồi sao.

***

Mấy ngày sau, trời bỗng nắng ráo như chưa từng có những ngày mưa dai dẳng vừa qua. Tôi tinh thần sảng khoái, mặc áo váy đẹp, mang theo một tên hầu trai ra phủ. Lần này, tôi không đi xe ngựa mà đi bộ, đích đến vẫn là nhà Nguyễn Hoàn nhưng khi đến nơi thì anh ta lại không có nhà. Tôi đành quay ra phố, đi dạo một mình. Tên hầu trai vẫn lẽo đẽo sau.

Phố xá sau những ngày mưa ủ dột lại đông vui như trước. Tôi thong thả ngắm mọi người mua bán trên phố. Đến một góc phố thì thấy rất đông người tụ tập ở trước, đoán có trò vui nên tôi cũng nhanh chân đi đến xem sao. Nhưng trò vui thì không có mà lại là trò cưỡng bức con gái nhà lành giữa phố.

Bên kia đường là tên Đặng Lân cùng bọn thuộc hạ đang đứng vây quanh một cô gái mặt mũi xanh mét, đứng rụt vai, mắt đã ươn ướt, đầy vẻ sợ hãi. Còn hắn ta thì khoái chí, tay không ngừng đưa ra vuốt mặt, sờ tay cô gái. Tôi nhớ lại lần trước hắn cũng từng có hành động bẩn thỉu như vậy với mình thì máu nóng nổi lên. Tôi quay qua hỏi một người đàn ông bên cạnh:

- Sao mọi người chỉ đứng nhìn? Hắn ta làm bậy đáng lẽ phải đánh ột trận, bắt lên quan phủ chứ?

Những người xung quanh nghe thấy, quay qua nhìn tôi, người thì ngạc nhiên, người thì nhíu mày, có người khẽ khuyên nhủ:

- Cô gái, đừng ăn nói lung tung. Đặng Lân là quận mã của chúa thượng, hắn làm gì cũng không ai dám nói.

Tôi nghe thế thì càng thấy tức tối. Quận mã thì có quyền ăn hiếp người khác giữa phố sao? Những người trên phố chỉ dám đứng xa nhìn mà không dám ra tay giúp đỡ cô gái tội nghiệp kia, họ không nghĩ rằng nếu như cô gái kia là con gái hay em gái của mình thì có phải là chịu ấm ức mang tiếng nhục nhã rồi không? Tôi chen người đi thẳng tới trước.

- Ngừng lại, ngươi còn dám làm càn, tôi báo quan. – Tôi trừng mắt, hét lớn với Đặng Lân.

Đặng Lân quay người lại nhìn tôi, ban đầu hắn có vẻ sửng sốt, sau đó hắn ta híp mắt, cười gian tà:

- A, lại là mỹ nhân. Xem ra còn ngon mắt hơn.

Tôi nắm chặt tay mình, nghiến răng nghiến lợi nói lớn:

- Ngươi mau thả con gái nhà người ta đi.

Đặng Lân và bọn thuộc hạ nghe thế thì đồng loạt ngẩng đầu cười lớn. Cười đã, hắn ta đưa tay vuốt cằm, nheo mắt cười với tôi:

- Ta thả cô ta đi thì nàng phải về phủ với ta.

Tôi nghe tim mình đập mạnh, máu nóng dồn hết lên mặt. Thật đúng là một tên ngông cuồng, không coi ai ra gì. Tôi đưa một chân mình ra sau, tay với lấy chiếc giày của mình. Đặng Lân thấy hành động của tôi thì cười khả ố:

- Nàng vội đến mức thả giày đi cho nhanh luôn sao?

- Đừng mơ! – Tôi hét lớn, tay ném thẳng chiếc giày về phía gương mặt kinh tởm kia.

Lần trước ném đá trúng trán hắn, lần này lại ném giày trúng ngay miệng hắn. Tôi cười trong lòng, thật bách phát bách trúng. Đặng Lân đang cười hơ hớ, không một chút phòng bị nên không tránh kịp, một bên má hắn ngay lập tức in hằn dấu giày của tôi. Mọi người trên phố thấy thì đều cười, không ai dám cười lớn nhưng mỗi người cười khúc khích một tiếng đã đủ để hắn ta xấu mặt.

Đặng Lân đưa tay áo lau mặt, mắt trừng tức tối:

- Ta nhớ ra rồi, ngươi chính là người lần trước ném đá ta. Lần này ngươi xong rồi, ta chính là quận mã của chúa thượng, ngươi dám lăng nhục ta, ta phanh thây ngươi.

- Ngươi là quận mã mà còn dám làm càn giữa phố, ngươi làm mất mặt mũi của chúa thượng, xem ai mới là người bị phanh thây. – Tôi cầm chiếc giày còn lại trên tay, chỉ thẳng vào mặt hắn ta.

Đặng Lân nghe thấy càng tức tối, hắn gầm lên:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!