Trong lúc tôi đang rối ren chuyện tình cảm của bản thân thì tin tức từ phương nam mang đến làm xôn xao cả kinh thành Thăng Long. Nhà chúa Nguyễn ở Đàng Trong đã bị đánh bại, toàn bộ đất từ Quảng Nam đến Hà Tiên nằm trong tầm kiểm soát của nhà Tây Sơn. Tháng hai năm Mậu Tuất (tức năm 1778), Nguyễn Nhạc lên ngôi Hoàng đế, lấy niên hiệu là Thái Đức. Nguyễn Huệ được phong làm Long Nhương tướng quân.
Tôi nghe tin mà chấn động, dù biết Nguyễn Nhạc sẽ sớm lên ngôi nhưng nhanh như vậy thì tôi không ngờ tới. Nếu vậy nhà chúa Trịnh không còn mấy năm nữa sẽ sụp đổ. Nhưng rốt cuộc là còn mấy năm? Một năm? Hai năm hay nhiều hơn? Trịnh Khải sẽ thế nào? Nhà Huy quận công rồi sẽ ra sao? Tôi ước rằng thời cấp ba tôi đọc sách lịch sử nhiều một chút thì đã không đến nỗi lâm vào tình trạng mơ mơ hồ hồ như thế này.
Ngay ngày hôm sau, Huy quận công ngoài việc trông coi việc trong phủ chúa còn kiêm nhiệm thêm chức Trấn thủ trấn Sơn Nam, cửa ngõ phía Nam vào thành Thăng Long. Vì vậy thời gian ông ở nhà trước đây đã ít, nay càng ít hơn. Cả ngày chỉ có thể gặp mặt ông vào bữa ăn sáng, đến tối khi chúng tôi ngủ ông mới trở về phủ. Nhiều khi ông còn ngủ lại ở phủ trấn Sơn Nam. Có thể nói tin tức từ Đàng Trong truyền ra đã ảnh hưởng không nhỏ đến phủ Huy quận công, trong đó có tôi.
Nguyễn Nhạc lên ngôi hoàng đế, sự kiện này giống như một tầng mây đen, ngày ngày phủ trên đầu tôi, khiến tôi càng thêm hoang mang.
Nếu như tôi không phải là người của tương lai, có thể tôi sẽ chẳng bận tâm đến việc nhà Tây Sơn là ai, Nguyễn Huệ là ai. Nếu tôi không biết trước tương lai, có thể tôi sẽ dễ dàng vượt qua khoảng cách tầng lớp xã hội kia để đến bên Trịnh Khải, không cần quan tâm anh có là thế tử hay không.
Nhưng tôi lại không phải là người của thời đại này, tôi không thể mù quáng tiến tới khi biết phía trước chỉ là bóng tối. Từ xưa tới nay, chỉ cần triều đại sau lên nắm quyền thì sẽ tiêu diệt sạch sẽ tàn tích của triều đại trước để trừ hậu họa. Chỉ cần Tây Sơn tiến quân ra Đàng Ngoài, Trịnh Khải rồi cũng sẽ là người của triều đại trước. Tôi không thể nhìn người mình thương yêu, những người ở bên cạnh mình đầu rơi máu chảy. Nhưng tôi biết mình cũng sẽ không thể thay đổi được lịch sử.
Cả ngày tôi không chỉ trầm ngâm thở dài mà đến tóc cũng muốn rụng sạch, chỉ vì tôi vò đầu bứt tai từ sáng đến tối. Đinh Ngọc nhiều lần cũng gặng hỏi nhưng tôi chỉ im lặng. Tôi không thể nói ra những lo lắng và nỗi sợ hãi của mình.
Một ngày đầu tháng ba, Gạo vào báo với tôi là có Dự Vũ tìm. Ra đến cổng đã thấy anh ta chờ sẵn bên chiếc xe ngựa, sau đó nhã nhặn mời tôi và Gạo lên xe. Đi được một đoạn thì xe ngựa dừng lại trước ngôi đền bỏ hoang lúc trước. Tôi xuống xe, một mình đẩy cổng đi vào, Gạo đứng chờ bên ngoài.
Hai lần trước tôi đến đây đều là vào đêm trăng tròn, hôm nay là lần đầu đến vào ban ngày. Bên trong ngôi đền, tường gạch cũ kĩ đã muốn xiêu vẹo, những khóm hoa ở hai bên mọc xen với cỏ dại, lối đi xuống ao sen cũng phủ những chiếc lá vàng. Từ xa tôi đã thấy bóng người cao lớn mặc áo xanh, đầu quấn khăn đen quay lưng lại với tôi, đứng nhìn ra hướng ao sen. Tôi hít vào một hơi thật khẽ, chầm chậm đến gần.
Khi chỉ còn cách khoảng năm bước chân, rốt cuộc Trịnh Khải cũng quay lại nhìn tôi.
- Nàng đã đến. – Anh nói.
Tôi gắng nở nụ cười mỉm với anh. Sau đó là một hồi im lặng, Trịnh Khải chỉ nhìn tôi mà không nói gì, tôi đành cúi đầu nhìn xuống chân. Hình như không khí ngày càng loãng, tôi thấy mình phải rất cố gắng mới thở được. Bỗng Trịnh Khải lên tiếng:
- Nàng không cài nó?
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, chợt hiểu Trịnh Khải đang muốn nói đến chiếc trâm cài bằng ngà voi mà anh tặng tôi. Tôi trả lời:
- Nó quá quý giá nên thiếp không dám cài. – Sự thật đúng là vậy, tôi sợ làm hỏng cái trâm cài mà thế tử tặng, lỡ như lại mang tội khi quân thì mạng khó mà giữ được. Việc này tôi coi phim cổ trang nhiều nên cũng có chút kiến thức.
Trịnh Khải nghe thế thì thở dài:
- Nàng có thắc mắc nào không? Ví dụ thân thế của ta, ví dụ ta còn muốn cưới nàng không?
Tôi cắn môi im lặng. Đúng là tôi từng muốn hỏi rất nhiều, muốn hỏi anh tại sao lại che giấu thân phận, muốn hỏi anh tại sao lại bắt tôi hứa hẹn chờ anh… Nhưng lúc này, tôi lại không biết phải mở miệng nói gì.
Trịnh Khải đến gần tôi, đưa tay nâng mặt tôi lên, bắt tôi nhìn thẳng vào anh. Giọng anh dịu dàng:
- Chỉ cần nàng không để ý đến thân phận của chúng ta, ta muốn nàng vẫn tiếp tục chờ ta.
Tôi nhìn vào mắt anh, ở đó có sự trìu mến, có yêu thương và có cả tranh đấu. Đó là anh hay là hình bóng của tôi phản chiếu lại nơi đáy mắt anh?
Trời bỗng đổ cơn mưa phùn, rất mỏng, như những sợi chỉ trắng nhẹ nhàng đáp lên tóc anh, vai anh, tóc tôi, áo tôi và cả những cảnh vật xung quanh. Trịnh Khải kéo tôi đến gần anh, đưa tay áo của anh che trên đỉnh đầu tôi. Anh nói rất khẽ:
- Ta chỉ cần chân tình của nàng là đủ.
Bỗng có màng sương dâng lên phủ hai mắt, trong lòng tôi như bị dao cứa qua, nghe đau đớn và chua xót. Tôi phải làm sao để anh tránh được tai ương trước mắt đây?
Tôi vòng tay ôm lấy người anh, nghe hương hoa nhài từ áo anh nhè nhẹ. Trịnh Khải ngạc nhiên nhìn tôi, sau đó anh khẽ đưa một tay đỡ lấy eo tôi, một tay vẫn dang ra che mưa trên đầu tôi.
- Chàng có thể đừng làm thế tử được không?
Trịnh Khải cứng người, anh đẩy tôi ra, gương mặt sửng sốt như không thể tin được, anh hỏi:
- Nàng vừa nói gì?
- Thiếp nói, chàng có thể từ bỏ ngôi vị thế tử kia được không? – Tôi lặp lại câu nói trước của mình.
Trịnh Khải buông tay đang ôm tôi, bàn tay che mưa cho tôi cũng hạ xuống. Mặt anh cứng lại, nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi thoáng thấy nét bi thương dâng lên trong mắt anh nhưng ngay lập tức được thay bằng ánh mắt giận dữ, anh nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!