Cuối tháng giêng, lễ nạp tệ của Đinh Ngọc cuối cùng cũng đến. Đinh Ngọc vốn người thanh mảnh, xinh đẹp, trang điểm vào lại càng thêm phần xinh đẹp. Chị mặc áo cưới màu hồng, tóc búi đính hoa và trâm ngọc, cả người mềm mại quyến rũ, đến tôi nhìn cũng mê.
- Đinh Ngọc, chị thật đẹp. – Tôi cảm thán.
Đinh Ngọc cười mỉm, gí ngón tay vào trán tôi:
- Đừng trêu chị, mau về phòng chải đầu lại đi.
Tôi lè lưỡi với chị rồi nhanh chân về phòng, nói Gạo búi lại tóc. Gạo hỏi tôi thích cài cây trâm nào, tôi cầm cây trâm ngà voi lên lại bỏ xuống, tôi không biết mình có xứng đáng để cài nó nay không nữa. Tôi nói Gạo cài cây trâm bạc.
Lễ nạp tệ diễn ra suôn sẻ. Phan Huy mặc áo đỏ, mang ly rượu kính Huy quận công và Trang quận công. Đinh Ngọc cầm khay trầu dâng cho phu nhân nhà Trang quận công và mẹ cả. Lễ vật đựng trong năm hòm gỗ lớn, tôi không biết bên trong đựng những gì nhưng cũng đoán được là những đồ có giá trị.
Quận công và mẹ cả đúng là có con mắt tinh tường. Phan Huy mặt mũi sáng sủa, dáng người con nhà võ, rắn chắc và mạnh mẽ. Đúng như mẹ cả nói, tuổi trẻ tài cao, đứng bên cạnh Đinh Ngọc chỉ có thể nói là xứng đôi vừa lứa. Nhưng tôi lại thấy tiếc cho Nguyễn Cảnh, anh nếu đứng bên cạnh Đinh Ngọc thì không chỉ xứng đôi mà còn là tình chàng ý thiếp.
Ngày rước dâu cũng đã được ước định. Đó là ngày rằm hai tháng sau.
***
Một tối khi đang ăn cơm cùng cả nhà, quận công nói với mẹ cả:
- Lúc chiều tôi nhận được tin bà Tần đã qua đời được mười ngày, chôn cất tại Nghi Xuân.
Lúc đó tôi vẫn chưa nhận ra bà Tần mà quận công nhắc đến là ai. Mẹ cả nghe thấy thì ngưng đũa, thở dài, nói không ngờ bà Tần lại ra đi nhanh như vậy. Mẹ cả thôi ăn cơm, nói sáng mai sẽ đi chùa. Đến lúc về phòng, Đinh Ngọc cứ nhìn tôi mãi, tôi đành hỏi chị:
- Đinh Ngọc, mặt em dính mực sao?
- Em không sao chứ?
Tôi ngớ mặt ra, tại sao Đinh Ngọc lại hỏi câu hỏi kì lạ như vậy.
- Mẹ Nguyễn Du mất, chị cứ nghĩ em sẽ buồn lắm. – Đinh Ngọc lắc đầu nhìn tôi.
Trong đầu tôi bỗng như bị sét đánh qua, chấn động. Mẹ Nguyễn Du, bà Tần qua đời. Sao tôi lại quên mất bà Tần là mẹ Tố Như. Tôi ngồi xuống ghế, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: Tố Như mồ côi cha mẹ rồi. Nghĩ tới đó, nước mắt tôi đã chảy dài. Tố Như, cậu ấy mới mười ba tuổi, cậu ấy chắc buồn và cô đơn lắm.
Đinh Ngọc hoảng hốt, cầm tay tôi:
- Đinh Thanh.
Tôi đưa tay gạt nước mắt rồi nghẹn ngào hỏi Đinh Ngọc:
- Tố Như giờ đang ở đâu?
Đinh Ngọc vỗ nhẹ vào tay tôi, nói chị sẽ hỏi cha thử. Ngày hôm sau Đinh Ngọc mới hỏi được quận công, ông nói Tố Như chuyển đến ở với người anh cùng cha khác mẹ, tên là Nguyễn Khản, giữ chức Hồng lĩnh hầu, Trấn thủ trấn Sơn Tây, nhà ở đường Thượng Đạo.
Tôi bày tỏ ý muốn đến gặp Tố Như, Đinh Ngọc khẽ thở dài:
- Em ngốc, chị biết em buồn nhưng em đến, Nguyễn Du có muốn gặp em hay không? Chưa nói đường Thượng Đạo kia xa xôi, đi mất một canh giờ mới đến được.
Tố Như không muốn gặp tôi, nhưng tôi muốn gặp Tố Như. Nhớ lại đêm đó, tôi chỉ có thể ngồi ở xa nhìn cậu khóc, nhưng lần này, cậu đau buồn như thế, tôi nhất định không thể lại không làm gì như trước. Ở phủ có xe ngựa nhưng tôi không thể tùy tiện đi, mẹ cả nhất định sẽ hỏi lui tới.
Một chiều tôi cùng Gạo ra phủ, nói là đi dạo phố nhưng mục đích là tới nhà Nguyễn Hoàn. Từ khi đủ mười bảy tuổi thì Nguyễn Hoàn bị cha mẹ bắt buộc phải học tính toán kinh doanh, không cho phép lông nhông nữa. Nguyễn Hoàn thấy tôi thì rất ngạc nhiên, khi tôi nói tôi muốn đến đường Thượng Đạo, anh ta cứ bám theo hỏi đi làm gì, anh ta cũng muốn đi. Tôi chỉ muốn đi một mình, nhất quyết không đồng ý cho anh ta đi cùng. Nguyễn Hoàn nhăn nhó, dỗi hờn rằng nếu không cho anh ta đi theo thì không ượn xe ngựa.
Tôi đành giả bộ đi ra ngoài, nói không cần mượn nữa. Lúc đó Nguyễn Hoàn mới chạy theo, tuy trên mặt không vui vẻ gì nhưng vẫn phải nhịn dỗ dành tôi. Nhưng anh ta cũng rất cẩn thận, cho hai gã người hầu khỏe mạnh đi theo vừa đánh xe ngựa vừa làm nhiệm vụ bảo vệ tôi.
Tôi và Gạo ngồi trên xe ngựa, đi thẳng đến đường Thượng Đạo. Đường sá ở Thăng Long rộng và bằng phẳng nên xe không rung lắc nhiều. Tôi ngồi trên tấm đệm, chống tay tựa lưng vào thành xe nhìn cảnh vật xa dần ngoài cửa sổ.
Sau một canh giờ, rốt cuộc đã đến đường Thượng Đạo. Một gã hầu nhảy xuống xe hỏi thăm nhà Hồng lĩnh hầu Nguyễn Khản. Sau đó xe lại tiếp tục lăn bánh, đi ngang qua một dinh thự, cổng đá cao lớn, có mái che khắc rồng phượng nối đuôi nhau, cửa gỗ lớn sơn màu đỏ. Xe ngựa đi rất lâu mới qua hết được bờ tường của dinh thự đó. Nhà của Nguyễn Khản ở ngay cạnh dinh thự. Đến trước cổng phủ, tôi cùng Gạo xuống xe.
Gạo tính đến gõ cửa cổng, tôi kéo tay lại. Tôi rất muốn gặp Tố Như nhưng vẫn chưa nghĩ ra mình nên nói gì với cậu. Tôi cứ đứng im trước cổng, Gạo nhìn tôi thắc mắc nhưng không hỏi gì. Tôi nghĩ, hay là thôi đi, Đinh Ngọc nói đúng, Tố Như chưa chắc đã muốn gặp tôi, tôi càng không nên khơi lại nỗi mất mát của cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!