"Thế tử". Hai tiếng này đánh mạnh vào tim tôi, khiến cả người tôi run rẩy. Trịnh Khải là thế tử, là con chúa thượng. Chuyện này là sao? Tại sao anh lại là thế tử?
- Không phải tên của thế tử là Trịnh Tông sao? – Tôi không tin được, có lẽ Nguyễn Cảnh vừa nói nhầm.
- Đúng vậy. – Nguyễn Cảnh trả lời.
- Nhưng người kia... – Tôi muốn nói, người kia tên Trịnh Khải, sao lại là Trịnh Tông, sao có thể là thế tử. Nhưng tôi không nói tiếp được, Nguyễn Cảnh không thể nhầm lẫn. Chỉ có tôi, tôi chắc là đã nhầm lẫn ở đâu đó.
Ùuuuuu Uuuuuu
Tiếng tù và thổi ra rất lớn, báo hiệu cho các thuyền đua xuất phát. Nhưng tâm trí tôi không còn để vào những chiếc thuyền đua nữa, suốt cả buổi, tôi không rời mắt khỏi hình bóng của một người. Người đó lạnh nhạt không cười không nói, chỉ ngồi im ở ghế trên mạn thuyền, nhìn ra xa. Người đó đã từng gần tôi trong gang tấc, rốt cuộc sao lúc này tôi lại có cảm giác xa vời đến như vậy.
Tôi cố nhớ lại từng chi tiết từ lúc tôi bắt đầu gặp Trịnh Khải, lần đầu tiên tôi gặp anh, trưa đó về mẹ cả nói có thế tử ghé nhà. Chiều hôm đó và cả ngày sau nữa tôi gặp lại anh nhưng không phải thế tử đã về lại kinh thành rồi sao. Hoặc là Trịnh Khải nói về kinh thành nhưng rốt cuộc vì lí do nào đó mà ở lại trấn Nghệ An thêm mấy ngày.
Ông Hòa từng nói tôi không nên gọi tên Trịnh Khải lung tung, là vì tên của anh quá cao quý? Sao lúc tôi hỏi anh, tôi lại không hỏi tới nơi tới chốn, sao lại đơn giản bỏ qua như vậy.
Trịnh Khải nói năm mười hai tuổi đến ở nhà Hân quận công. Lúc đó tôi còn nghĩ đơn giản anh có quan hệ với Hân quận công hoặc là được cha mẹ gởi gắm. Thế tử không ở phủ chúa lại đến ở một nhà quận công. Hơn nữa những người xung quanh Trịnh Khải lúc nào cũng xưng hô, gọi anh là công tử. Như vậy thì làm sao tôi có thể nghĩ ra được anh là thế tử.
Mọi người đang xem đua thuyền ở ngoài sông, tôi quay qua kéo ống tay áo của Nguyễn Cảnh, hỏi:
- Tại sao thế tử mới mười hai tuổi đã đến ở nhà công tử?
Nguyễn Cảnh bị tôi hỏi thì tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Sao nàng biết?
Sao tôi biết được ư? Không phải là do Trịnh Khải nói sao. Tôi hỏi việc này thì có thay đổi được việc anh chính là thế tử không? Tôi buông tay, lắc đầu rồi quay ra nhìn về phía bóng người mang áo bào đỏ đang ngồi trên chiếc thuyền đằng kia.
Tôi đang chìm vào những suy nghĩ không đầu không đuôi thì Nguyễn Hoàn đột nhiên lên tiếng:
- Đinh Thanh, sao mặt nàng trắng bệch như vậy?
Đinh Ngọc từ lúc sáng vẫn im lặng không nói tiếng nào, lúc này quay qua cầm tay tôi:
- Sao tay em lạnh như vậy, có khi nào là bị trúng gió rồi không?
Tôi lắc đầu nói không có. Nguyễn Cảnh nói:
- Chúa thượng đang trao thưởng cho đội chiến thắng. Chúng ta không cần ở lại xem, nên đưa Đinh Thanh về.
Anh ta nói rồi sai người đậu thuyền vào bến, Gạo đỡ lấy một cánh tay của tôi, đưa lên bờ. Tôi chỉ kịp quay người nhìn lại chiếc thuyền xa hoa kia nhưng bóng người đó đã không thấy đâu.
Chúng tôi đứng đợi một lát, rất nhanh đã có xe ngựa đến, tôi và Đinh Ngọc vào bên trong ngồi. Tôi tựa vào thành xe, nhìn khung cảnh mơ hồ bên ngoài cửa sổ. Về đến phủ, Gạo mang một chén nước gừng mật ong cho tôi uống, sau đó tôi nói muốn nằm nghỉ. Đinh Ngọc cũng không nói gì, Gạo đành ra khỏi phòng, đóng cửa lại.
Tôi nằm trên giường, cuộn chặt chăn quanh người vẫn không có cảm giác ấm áp. Trong đầu tôi lúc này chỉ có hình bóng một người mặc áo bào đỏ, cao quý ngồi trên ghế, lạnh lùng mặc kệ những vị quan lại đứng xung quanh. Người đó là người mà tôi vẫn luôn nhớ nhung sao?
Không phải, người mà tôi nhớ nhung là một người khác. Người tôi hứa đợi chờ tuy lạnh nhạt nhưng rất biết cách quan tâm. Anh cười vui vẻ khi trêu chọc tôi. Anh cầm chặt tay tôi, phải nghe tôi nói ra lời hứa hẹn mới an tâm. Anh sao có thể lại là người cao cao tại thượng kia, sao lại là người trong tương lai trở thành chúa thượng được?
Từ lúc chấp nhận mình sẽ sống ở thời đại này, tôi chỉ muốn sau này sống một cuộc sống bình thường, đứng ở ngoài chứng kiến lịch sử sắp diễn ra. Vậy mà số phận lại đẩy đưa cho tôi gặp Trịnh Khải.
Tôi không biết mình nên làm gì nữa. Nhà Trịnh sẽ sụp đổ, chỉ là tôi không thể biết được chính xác thời gian còn lại. Trịnh Khải rồi sẽ thế nào? Tôi rồi sẽ thế nào? Tôi miên man suy nghĩ cho đến khi chìm vào giấc ngủ.
Những ngày sau đó, tôi vẫn luôn suy nghĩ về Trịnh Khải. Tôi lục nát đầu óc của mình, bắt mình phải nhớ ra được một sự kiện nào đó về chúa Trịnh, nhưng bất lực. Giá như, tôi có thể biết rõ lịch sử, tôi sẽ dễ dàng có quyết định của mình.
- Tiểu thư, người sao vậy? Mấy ngày nay tiểu thư như người mất hồn, thỉnh thoảng còn nói lung tung. – Gạo ngồi xuống cạnh tôi, khuôn mặt tỏ vẻ lo lắng.
Tôi không ngờ mình trong mắt người khác lại thảm hại như vậy. Tôi ngạc nhiên hỏi lại Gạo:
- Chị đã nói những gì?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!