Chương 16: Ước Hẹn Chờ Nhau​

Ba ngày sau, mẹ cả nói với Đinh Ngọc là lễ nạp cát rất tốt, lễ nạp tệ là ngày mười tháng sau. Tức là đúng một tháng sau sẽ tiến hành lễ hỏi, tôi không ngờ lại nhanh như vậy. Vì thời gian gấp gáp, trong phủ đã bắt đầu công tác chuẩn bị, mẹ cả bận rộn cả ngày sai bảo người hầu làm việc này, việc kia. Áo cưới của Đinh Ngọc cũng đã có người đến may đo.

Đinh Ngọc từ khi biết ngày đám hỏi đã định thì chị càng trầm lặng, nếu không có việc gì sẽ ngồi bên bàn lặng yên không nói. Tôi nhìn chị, cảm thấy bức bối trong người.

Vì cớ gì cha mẹ muốn gả con gái đi cũng không hỏi ý kiến lấy một lần. Vì cớ gì yêu ai lấy ai đều không thể tự bản thân quyết định. Vì cớ gì Đinh Ngọc lại nhẫn nhịn đến như vậy? Là vì nề nếp nặng nề của xã hội phong kiến này sao. Là vì "cha mẹ đặt đâu, con ngồi đó" mà vứt bỏ tình cảm cá nhân sao?

Tôi không nhịn được, cầm tay Đinh Ngọc:

- Chị, chị thật sự muốn gả cho tên Phan Huy kia sao?

Đinh Ngọc rũ mi xuống, giọng buồn buồn:

- Muốn hay không thì có thể được sao? Phan Huy là người tốt, gả cho Phan Huy, chị rồi cũng sẽ hạnh phúc.

- Miễn là người tốt thì gả cho ai cũng được hay sao? Làm sao chị biết lấy anh ta thì chị sẽ hạnh phúc? – Tôi không đồng ý.

Đinh Ngọc ngẩng mặt nhìn tôi, sau đó thở dài:

- Trước đây chị cũng chỉ hi vọng lấy được người tốt, sống bình yên qua ngày.

- Nhưng đó là trước khi chị gặp Nguyễn Cảnh. – Tôi nói.

Người Đinh Ngọc khẽ run lên, tôi cầm chặt tay chị:

- Đinh Ngọc, chị nghe em nói, có tình cảm với một người nhưng phải lấy một người khác là điều bất hạnh. Hạnh phúc của mình, mình phải tự nắm giữ. Chị đừng đánh mất hi vọng, đừng thuận theo mọi sự sắp đặt của người khác, dù đó là cha mẹ.

Đinh Ngọc mở to mắt nhìn tôi, tôi đọc được sự ngạc nhiên của chị, tôi cũng thấy cả sự bi thương trong đó. Đinh Ngọc choàng tay ôm lấy tôi, tựa đầu vào vai tôi, khóc to:

- Giá mà chị chưa từng gặp Nguyễn Cảnh.

Tôi thấy vai mình run run, Đinh Ngọc lần đầu khóc trước mặt tôi, lại khóc đau đớn đến như vậy. Những ngày qua Đinh Ngọc đã cố gắng vùi lấp suy nghĩ sâu kín nhất trong lòng, thế nhưng tôi lại vừa lôi nó ra, chỉ thẳng vào nỗi khổ tâm của chị. Tôi không ngờ, chị đã có tình cảm sâu đậm như vậy đối với Nguyễn Cảnh.

Tiếng khóc nức nở của Đinh Ngọc như bóp chặt trái tim tôi. Tôi thấy mình khó thở, chỉ có thể há miệng, hớp từng ngụm không khí.

***

Từ hôm đó, tôi luôn bám sát lấy Đinh Ngọc. Tuy chúng tôi không nói chuyện nhiều, nhưng Đinh Ngọc cũng không còn vẻ mặt u ám như trước kia. Chị nói, chị cần suy nghĩ cẩn thận. Vì vậy, tôi chỉ im lặng ngồi bên chị, lúc cầm sách học chữ, lúc lại nằm ra bàn nhìn vu vơ ngoài sân. Buổi tối, tôi sẽ kiếm cớ để ngủ chung giường với chị.

Một ngày, Đinh Ngọc chống cằm hỏi tôi:

- Đinh Thanh, mấy ngày qua, em sợ chị làm bậy phải không?

Tôi ngớ người, ra Đinh Ngọc nhìn thấu những hành động trong mấy ngày qua của tôi. Đúng là sau cái hôm tôi chạm vào nỗi đau của Đinh Ngọc, tôi sợ chị sẽ nghĩ lung tung rồi bế tắc mà tự tử. Vì vậy tôi luôn cẩn thận theo dõi chị ngày đêm.

- Em không có. – Tôi lấp liếm.

Đinh Ngọc cười, nụ cười hiếm hoi trong suốt hơn mười ngày qua, giọng chị dịu dàng:

- Chị sẽ suy nghĩ cẩn thận việc có lấy Phan Huy hay không. Chị sẽ không nghĩ quẩn đâu. Hôm nay Trung thu, em không muốn ra ngoài chơi sao?

Tôi nghe đến Trung thu thì giật mình, tối nay tôi có hẹn với Trịnh Khải, suýt chút nữa là tôi quên mất.

***

Tối Trung thu, cả nhà đã treo đèn lồng sáng rực, mâm cỗ cũng đã bày biện. Tôi không cách nào ra phố được, bèn đợi đến lúc phá cỗ xong, tôi mới dám cùng Gạo ra phủ.

Lúc này đã quá giờ Tuất, Trung thu trăng sáng, người đi lại trên phố rất đông vui. Tiếng trống múa lân thùng thùng vang lên khắp con phố. Tôi nhớ đường cũ, đi trước, Gạo theo sau.

Tôi đi rất nhanh, hồi hộp không biết Trịnh Khải có còn chờ tôi. Đến trước đền cũ, tôi đứng trước cánh cửa gỗ, hít vào một hơi thật sâu để bình tâm lại. Gạo hỏi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!