Chương 14: Quà Sinh Nhật

Sáng ra, mắt của tôi có quầng thâm. Đinh Ngọc nhìn thấy thì thở dài:

- Chỉ là la mắng một câu, em có cần bày bộ dáng thảm thương thế không?

Tôi biết Đinh Ngọc hiểu lầm nhưng cũng không giải thích, mặt xụ xuống rồi nói:

- Em đang hối lỗi mà.

Đinh Ngọc gí tay vào trán tôi, giọng khiển trách:

- Là chị sợ em gặp nguy hiểm, em lại dám về trễ như vậy. – Nói xong, chị quay người bỏ đi.

Tôi bám theo chị, cười nịnh:

- Chị đừng giận em nữa.

Đinh Ngọc vừa đi vừa nói:

- Tối qua chị về, cha mẹ hỏi em đâu, chị đoán ngay em chưa về nhà. Sợ cha mẹ la, chị phải nói dối là chị về trước với Gạo, để em chơi thêm chút nữa sẽ có người đưa về.

Đinh Ngọc liếc tôi, nói tiếp:

- Có điều, cha hỏi chị, ai đưa em về. Chị không còn cách nào, đành nói là Nguyễn Cảnh. Lạ là cha nghe xong cũng không hỏi thêm.

Đến bữa ăn sáng, tôi bị mẹ cả la mắng vài câu, chỉ có quận công là im lặng. Buổi chiều, quận công gọi tôi ra gian nhà giữa. Khi tôi ra đến nơi đã thấy Nguyễn Cảnh đang ngồi bên bàn uống nước. Tôi ngạc nhiên:

- Sao công tử ở đây?

Quận công lên tiếng:

- Đinh Thanh, từ nay Nguyễn Cảnh sẽ dạy con học chữ Nôm. Con nên chăm chỉ học hành.

Tôi nghe mà chấn động trong lòng. Nguyễn Cảnh dạy tôi học? Anh ta là ai chứ, là công tử nhà Hân quận công, sao có thể đi dạy học? Tôi thầm nghĩ, có khi nào quận công đã hiểu lầm tôi và Nguyễn Cảnh không? Dù sao cũng chỉ là dự đoán của tôi chứ không có gì chắc chắn, cứ đợi đến thời điểm mấu chốt, tôi sẽ giải thích với quận công sau.

Sau khi căn dặn vài điều, quận công đi công việc ở phủ Chúa. Tôi ngồi xuống ghế rồi hỏi Nguyễn Cảnh:

- Sao công tử lại nhận lời dạy học cho tôi?

Nguyễn Cảnh cầm ly trà, anh ta cười cười:

- Dạy học rất tốt. Tôi cũng muốn thử một lần làm thầy gõ đầu trẻ.

- Tôi không phải trẻ con. Có phải cha tôi đã ép công tử đến đây? – Tôi nhăn mặt.

Nguyễn Cảnh đứng dậy, đến gần tôi rồi nói:

- Nói đúng hơn, là quận công nhờ tôi đến dạy tiểu thư vài chữ. Nhưng nếu tôi không tình nguyện thì có thể ép buộc được sao? – Nói xong, anh ta mỉm cười.

Tôi gật đầu, Nguyễn Cảnh nói đúng. Thôi thì học chữ với người lạ không bằng học với người quen. Tôi không hỏi thêm gì nữa, bắt đầu ngồi vào bàn, mở giấy trắng ra.

Nguyễn Cảnh là một người trầm ổn, anh ta dạy học rất từ tốn và cẩn thận. Tôi thắc mắc gì, anh ta sẽ trả lời nấy. Sau một canh giờ, Đinh Ngọc mang trà và bánh vào cho chúng tôi.

Lâu rồi tôi mới lại học chăm chỉ như vậy, ngáp ngáp mấy cái, nói hôm nay là buổi học đầu tiên nên được nghỉ sớm. Nói xong, mặc kệ hai người họ ngồi ở bàn, tôi đi thẳng về phòng mình, leo lên giường, ngủ bù cho tối qua.

***

Sáng ngày hôm sau, Nguyễn Cảnh lại đến dạy học. Lần này, Nguyễn Hoàn đi cùng. Nguyễn Hoàn nhìn thấy tôi thì gấp cái quạt đang phẩy phẩy lại rồi cười cười:

- Tôi cứ ngỡ Nguyễn Cảnh đến dạy chữ cho cháu chắt của nhà Huy quận công. Ra người cần học chữ lại là tiểu thư Đinh Thanh. – Anh ta nói xong thì cười lớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!