Đinh Ngọc ban đầu trách tôi nhận lời lung tung, nhưng nàng cũng rất vui vẻ đi chơi cùng tôi. Mẹ cả đã lên chùa từ chiều vẫn chưa về, quận công chỉ dặn chúng tôi đi nhớ về sớm.
Tôi và Đinh Ngọc xúng xính váy áo, mang giày vải đi ra phủ. Gạo đi cùng chúng tôi. Vừa ra phố, cả ba chúng tôi lập tức bị hớp hồn. Các dãy phố treo rất nhiều đèn lồng đỏ, sáng rực. Hàng quán bán đồ lễ hội buổi tối được kê ra sát các con đường. Trên đường, trai gái đi qua đi lại rất đông vui.
Chúng tôi đi dọc con phố, vui vẻ ngắm nhìn các mặt hàng đang treo bán. Có mặt nạ, lồng đèn, thuyền giấy thả sông… đủ các kiểu dáng và màu sắc.
Khi vừa đến lầu Dương Khê, một người hầu của Nguyễn Cảnh đang đứng trước cửa nhìn thấy chúng tôi thì chạy đến nói:
- Tiểu thư, các công tử đang đợi trên lầu.
Chúng tôi theo anh ta lên lầu trên, vén rèm trúc vào một gian nhỏ. Nguyễn Cảnh và Nguyễn Hoàn đang ngồi bên bàn tròn, thấy chúng tôi đến thì đứng dậy chào. Sau khi chào hỏi, chúng tôi cùng ngồi xuống bàn. Tôi phát hiện, từ chỗ ngồi này nhìn ra được hai con phố bên dưới, đèn lồng treo sáng rực, có thể nhìn rõ cả mặt người qua lại. Nếu nhìn ra xa lại thấy một khoảng hồ Tả Vọng, rất nhiều người đang tụ tập ở đó thả đèn hoa đăng.
Quả nhiên là chỗ ngồi tốt, vừa yên tĩnh lại ngắm nhìn được toàn cảnh lễ hội.
Nguyễn Cảnh rót trà vào ly nhỏ, Nguyễn Hoàn phẩy phẩy quạt, anh ta hất cằm nói:
- Hai tiểu thư thấy ngồi ở đây có phải tốt lắm không?
Đinh Ngọc cười. Tôi đưa ngón tay cái tới trước mặt Nguyễn Hoàn. Anh ta nhìn thấy, trợn mắt, dùng cái quạt đẩy tay tôi ra rồi hỏi:
- Đinh Thanh, nàng là đang làm gì vậy? Không phải là không thích chỗ này nên muốn đánh tôi đấy chứ?
Nguyễn Cảnh và Đinh Ngọc quay qua nhìn tôi. Tôi lại đưa ngón tay cái trước mũi Nguyễn Hoàn, vừa cười vừa nói:
- Ý của tôi là rất tốt. Tôi rất thích.
Nói xong, tôi cười thành tiếng. Nguyễn Hoàn ngớ người ra, sau đó cũng nhanh chóng bật cười lớn. Cả bốn chúng tôi cùng cười. Nguyễn Cảnh vừa đẩy đĩa bánh đậu xanh nướng đến trước mặt tôi và Đinh Ngọc vừa nói:
- Hai tiểu thư ăn thử xem, bánh đậu xanh nướng nhân mứt của lầu Dương Khê làm rất nổi tiếng.
Nguyễn Hoàn nhìn tôi rồi trêu:
- Em nghĩ anh chỉ nên mời tiểu thư Đinh Ngọc thôi, Đinh Thanh không cần mời nàng ấy cũng sẽ không tha đâu.
Nguyễn Cảnh và Đinh Ngọc cùng cười, tôi chưng vẻ mặt thản nhiên, bốc một miếng bánh đưa lên miệng ăn xong mới nói:
- Bánh thật thơm ngon nha, có điều hương vị bị bay mất một nửa rồi.
Nguyễn Hoàn thắc mắc:
- Tại sao?
- Tại ai đó nói ra những lời không thơm tho gì. – Tôi thản nhiên đáp.
Ba người họ im lặng, rồi Đinh Ngọc che miệng cười, Nguyễn Cảnh bật cười lớn chỉ riêng Nguyễn Hoàn vẫn ngồi đó, tỏ vẻ mặt không hiểu. Tôi nhìn mặt anh ta, thật rất buồn cười, không nhịn được nữa, tôi cũng cười lớn.
Đến khi chúng tôi cười xong, Nguyễn Hoàn mới dường như hiểu ra ý câu nói ban nãy của tôi. Anh ta tức giận, đỏ mặt, chỉ tay vào người tôi:
- Đinh Thanh, nàng dám nói tôi không thơm tho.
Cả ba chúng tôi nghe thấy lại càng cười lớn hơn. Tôi cười đến mức nước mắt chảy ra. Không ngờ Nguyễn Hoàn lại ngốc nghếch như vậy, lời nói không thơm tho lại thành ra cả người không thơm tho.
Cả bốn người chúng tôi nói chuyện rất vui vẻ, chủ yếu vẫn là tôi và Nguyễn Hoàn nói qua nói về, trêu chọc nhau. Bàn bên, Gạo và hai anh chàng người hầu cũng ăn bánh, thỉnh thoảng cười theo những câu chuyện đùa của chúng tôi.
Nguyễn Cảnh lên tiếng:
- Đã sắp đến giờ thả đèn hoa đăng. Chúng ta ra hồ Tả Vọng đi.
***
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!