Chương 12: Phải Lòng​

Trịnh Khải im lặng rồi thở hắt ra một tiếng, anh nói:

- Hiện giờ nàng đang ở đâu?

Nhớ lại hôm trước bị Nguyễn Hoàn chế giễu, tôi rút kinh nghiệm, không dám nói ra phủ Huy quận công. Mà Trịnh Khải cũng không hề biết tôi là Đinh Thanh, tôi không cần tự khai ra nữa. Tôi trả lời là nhà cách đây ba con phố, nhà Huy quận công đúng là cách hồ Tả Vọng ba con phố.

Trịnh Khải nghe câu trả lời của tôi xong cũng không thắc mắc thêm. Anh cầm cây tăm gỗ cắm vào một miếng bánh trắng đục có phủ dừa bên trên, sau đó đưa cho tôi.

- Nàng ăn thử đi.

Tôi cầm lấy cây tăm gỗ, đưa miếng bánh lên miệng cắn, quả nhiên rất thơm, vị ngọt thanh thanh. Trịnh Khải nói tiếp:

- Hoài An, nàng bao nhiêu tuổi?

Tôi trả lời cẩn thận:

- Mười lăm tuổi. – Đinh Thanh năm nay đúng mười lăm tuổi.

- Thì ra đã mười lăm tuổi, ta hơn nàng một tuổi. – Trịnh Khải cười.

Thật không ngờ Trịnh Khải chỉ mới mười sáu, vậy mà tôi cứ ngỡ anh phải lớn hơn. Có lẽ vì anh cao hơn tôi cả một cái đầu và cách nói chuyện chững chạc đã khiến tôi nghĩ anh không thể dưới mười tám.

Lại có tiếng gõ màn trúc. Lần này Trịnh Khải đứng dậy, bước ra vén màn trúc. Người đàn ông gặp lúc mới đến nói nhỏ vào tai Trịnh Khải, tôi thấy mặt anh cứng lại. Trịnh Khải gật đầu với người đàn ông, chờ ông ta lui ra, anh đến ngồi đối diện tôi rồi nói:

- Nàng cứ ngồi ở đây ăn bánh chờ ta. Phụ, à, là cha ta đang ở đây, ta qua gặp ông rồi sẽ quay lại.

Tôi gật đầu máy móc. Thật ra khi nghe Trịnh Khải nói cha anh đang ở đây, tôi lại thấy chột dạ, mặc dù mình không làm sai điều gì. Nếu lén lút hẹn hò với con của ông ấy thì có bị coi là làm sai không? Người thời này cổ hủ, rất hay phán xét này nọ. Tôi có thể đùa nghịch với người ngang tuổi, nhưng với người lớn tôi lại có cảm giác sợ.

Trịnh Khải thấy tôi gật đầu thì mỉm cười rồi đứng dậy. Lúc anh vén rèm trúc còn quay đầu nhìn tôi một cái mới quay lưng đi ra ngoài.

Trịnh Khải đi khỏi, tôi càng rối bời. Nói gian phòng này kín, thật ra cũng không kín. Rèm trúc có thể ngăn không nhìn rõ mặt, nhưng có thể nhìn thấy bóng người. Nếu như cha của Trịnh Khải biết được tôi ngồi ở đây, liệu có muốn gặp tôi không? Tôi cảm thấy tình huống có chút nguy hiểm.

Tôi muốn bỏ của chạy lấy người, nhưng khi nhìn khay bánh thì tôi nghĩ lại, muốn ôm của bỏ chạy. Nghĩ là làm, tôi lấy tấm khăn ban nãy được phủ lên khay bánh, trải khăn ra, gắp mỗi loại bánh mấy cái đem bỏ lên chiếc khăn, gấp kín rồi cột lại. Thấy khá ổn, tôi vén rèm trúc đi ra ngoài. Một tay cầm túi bánh, tay kia để ngang ôm lấy bụng, tôi vừa đi vừa phập phồng lo sợ bị ai đó hỏi. Nhưng lạ một điều, những người đi lại trong nhà Thủy Tạ cũng không ai thèm để ý đến tôi.

Rốt cuộc tôi cũng đi ra khỏi nhà Thủy Tạ an toàn.

Tôi thở ra một hơi, đi đến bên Gạo đang ngồi một mình dưới gốc cây lộc vừng. Gạo nhìn thấy tôi liền chạy đến hỏi:

- Tiểu thư, sao người ra một mình?

Tôi đưa túi bánh cho Gạo cầm mới nói:

- Về nhà thôi.

Gạo cũng không hỏi thêm, cầm túi vải đựng bánh, đi theo tôi.

***

Về nhà, tôi mở tấm vải ra, bên trong rất nhiều loại bánh mứt đủ màu sắc và thơm ngon. Đinh Ngọc cầm một cái bánh lên ăn, khen nức nở. Hỏi tôi mua ở đâu, tôi nói là ăn trộm. Đinh Ngọc nghe thấy thì cười to, cũng không hỏi thêm, tiếp tục ăn bánh. Gạo cũng vừa ăn vừa khen ngon, dĩ nhiên cô bé biết tôi lấy chúng từ đâu nên không thèm hỏi.

Đinh Ngọc và Gạo ngồi ăn bánh ở bàn đá dưới gốc cây lựu. Tôi nói không muốn ăn nên đi vào phòng nằm. Thực ra tôi đang cần ổn định lại cảm xúc.

Trịnh Khải, tôi gặp anh tổng cộng được bốn lần, rốt cuộc tôi biết bao nhiêu về anh? Không có bao nhiêu. Nhưng điều đó có quan trọng không? Tôi không biết. Tôi chỉ biết một điều, hình như tôi đang phải lòng một người.

***

Nhiều ngày sau, tôi cứ hai buổi: sáng, chiều cùng Gạo ra phố dạo một vòng rồi quay về. Nhưng vẫn không "tình cờ" gặp được Trịnh Khải. Tôi ra phủ thường xuyên đến mức Đinh Ngọc nhìn tôi bằng con mắt nghi ngờ.

Do đó, để phân tán sự chú ý của Đinh Ngọc và cả của tôi, thỉnh thoảng tôi sẽ nhờ Đinh Ngọc chỉ vài chữ Nôm, thỉnh thoảng sẽ chỉ cho Gạo cách khâu một chiếc túi vải mang chéo, gần giống các kiểu túi của học sinh thời hiện đại. Thời gian còn lại, tôi đi lui đi tới trong sân, hoặc nằm ra giường vắt tay lên trán, nghĩ làm sao để gặp được Trịnh Khải.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!