Chương 11: Gặp Lại​

Sáng ngày hôm sau, quận công gọi tôi ra gian nhà giữa, mắt ông hướng đến anh chàng gầy gò đang ngồi bên bàn rồi nói đây là thầy dạy tôi học chữ Nôm, tên Đặng Hinh. Sau khi quận công quay qua giới thiệu tên tôi xong, ông liền đứng dậy nói phải đi công việc ở phủ Chúa. Quận công vừa đi, anh ta đã làm mặt lạnh, đứng dậy bắt đầu cầm sách đọc một đoạn thơ.

Tôi ngồi nhìn anh ta đi qua đi lại nhưng không hiểu anh ta đang đọc gì nên đưa tay báo hiệu cho anh ta dừng lại. Anh ta ngừng đọc rồi nói rằng anh ta rất tâm đắc bài thơ này nên muốn dạy tôi bình thơ. Tôi thở dài ảo não rồi phẩy tay ý bảo bỏ qua. Anh ta lại hỏi tôi có muốn làm thơ, tôi trợn mắt đáp lại. Rốt cuộc quận công nói anh ta tới dạy tôi học chữ hay tới thảo luận thơ ca vậy?

Đặng Hinh có vẻ không kiên nhẫn hỏi tôi:

- Tiểu thư rốt cuộc muốn học gì?

- Học chữ. – Tôi trả lời.

- Học chữ? – Anh ta làm bộ nghe không rõ.

- Đúng. – Tôi trả lời hết sức ngắn gọn.

Anh ta nắn trán của mình rồi chắp hai tay, nói với tôi:

- Tiểu thư, tôi đỗ Hoàng giáp*, vì quận công mà đến dạy học, nhưng không phải dạy chữ. Mong tiểu thư tìm thầy khác.

Anh ta nói anh ta đỗ Hoàng giáp nên dạy học, không dạy chữ. Mặc dù tôi không biết Hoàng giáp là gì nhưng dạy chữ chẳng phải là dạy học sao? Tôi nghe mà ù ù cạc cạc. Anh ta thấy tôi ngơ ngác ngồi đó thì nhìn tôi bằng ánh mắt coi thường. Tôi thấy thế thì phẫn nộ trong lòng, người thời này thật quá quắt, ỷ mình biết chữ là có thể coi khinh người khác sao? Tôi đứng dậy, phủi thẳng tà áo rồi nói:

- Cũng chỉ là Hoàng giáp có phải Trạng nguyên đâu mà phách lối. Đúng là "điêu trùng tiểu kỹ". – Tôi nhấn mạnh bốn chữ cuối.

Quả nhiên tôi là học sinh giỏi của Tố Như, cậu ta chỉ nói một câu, tôi đã có thể áp dụng được rồi. Nói xong, tôi bỏ đi trước gương mặt đỏ phừng phừng của anh ta, chắc là vừa giận vừa thẹn.

Tối hôm đó, quận công biết chuyện nên la mắng tôi một hồi, còn nói Đặng Hinh tài giỏi, văn chương thi phú đều tinh thông. Tôi chỉ biết im lặng cúi đầu. Đến khi về phòng, Đinh Ngọc qua trêu ghẹo tôi, nói cha có ý nhận con rể mà con rể chưa vô cổng đã bị con gái đuổi rồi. Chúng tôi đùa qua đùa về cho đến giờ ngủ.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi bỗng nhớ đến một người liền đứng dậy lấy chiếc khăn tay từ trong chiếc hộp gỗ ra ngắm nghía. Vuốt chữ "Khải" được thêu bằng chỉ đồng ở góc khăn, tôi bỗng muốn đi tìm anh ta.

***

Từ khi chuyển lên Thăng Long, mẹ cả ít quản chúng tôi hơn. Do đó, việc đi ra đi vào phủ chỉ cần dẫn theo người hầu, không cần đến xin phép nữa, nếu có gặp phải bà đang ngồi ở gian phòng khách thì mới mở lời xin phép ra ngoài.

Chiều ngày hôm sau, tôi nói muốn đi ra phố một mình, Gạo nhất quyết không chịu, đòi theo cho bằng được. Tôi đành dẫn Gạo đi cùng, đến khi ra phố được một đoạn, Gạo quay qua hỏi nhỏ tôi:

- Tiểu thư, có phải tiểu thư muốn đi tìm người viết thư?

Tôi nghe mà giật mình, mở to mắt nhìn Gạo:

- Sao em biết?

- Em đoán. Tuy em không biết chữ nhưng chữ viết trên giấy kia chắc chắn không phải con gái viết. Thỉnh thoảng em còn bắt gặp tiểu thư ngồi mân mê chiếc khăn tay kia rất lâu. – Gạo trả lời.

Tôi nghe Gạo nói mà cảm thấy mặt mình muốn đỏ bừng. Mỗi lần tôi nhìn chiếc khăn tay của Trịnh Khải, tôi lại nhớ đến hai lần tình cờ gặp anh, à không, là ba lần gặp gỡ.

Tôi im lặng. Gạo cắn môi nói tiếp:

- Em đi theo hầu tiểu thư từ nhỏ, tiểu thư không cần giấu em. Em sẽ không nói với ai nhưng tiểu thư phải cho em theo.

Ra cô bé lo lắng cho tôi, tôi quay qua cười với Gạo:

- Vậy chúng ta đến nhà Hân quận công.

Gạo cười nói:

- Dạ, tiểu thư đợi em qua hỏi đường. – Cô bé nói xong đã chạy đến bên một hàng quán, hỏi một ông chú đang đứng bán hàng.

Tôi đứng bên đường chờ. Hỏi xong, Gạo quay trở lại, mỉm cười nói:

- Em hỏi rồi, nhà Hân quận công chỉ cách đây hai con phố thôi tiểu thư.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!