Dương Tâm đang dựa vào thân cây, nhắm mắt nghỉ ngơi lấy lại tâm trí, sức nóng không ngừng dâng trào, nuốt chửng sự tỉnh táo của cô, cô hoàn toàn đang dùng ý chí kiên cường để chống đỡ.
Lúc trước, khi cô còn ở trên căn gác xép nhỏ, cô vẫn chưa cảm nhận được gì, tuy rằng có chút khó chịu, thế nhưng không thấy dữ dội như bây giờ, dường như kể cả bây giờ gió lạnh thổi vù vù vào người cũng không thể nào hạ nhiệt được.
Trời ơi, tác dụng chậm về sau lớn đến mức đấy sao?
Cô bây giờ thật sự rất rất khó chịu, cô rất muốn, rất muốn…
"Đừng ngây ra ở đó nữa, nghĩ cách phóng xe qua đây đi, đầu tiên phải đi khỏi đây rồi tính tiếp."
Dương Tuỳ Ý đi đến trước mặt mẹ nhưng không dám động vào người cô ấy.
Được thôi, bây giờ nhìn Dương Tâm giống như một con sói khát mồi, cậu sợ mình sẽ bị mẹ…
Khụ khụ!
"Con đang gọi taxi rồi, người ta nói khoảng 20 phút nữa sẽ tới nơi, mẹ Tâm chịu khó nhịn thêm chút nữa."
"…"
Có tiếng bước chân vang lên từ bụi hoa, nghe tiếng có vẻ rất vội vã,
Lục Minh ngó đầu ra nhìn, thấy bố mình đến, ngay lập tức vui mừng khôn xiết.
"Đồ chó, bố tôi đã đến rồi, mau để bố tôi đưa Dương Tâm vào bệnh viện."
Dương Tuỳ Ý trừng mắt, nghiến răng nói: "Khốn nạn, giao mẹ tôi cho lũ chó sói như mấy người, sợ rằng chưa đến bệnh viện đã bị làm hại rồi."
"…"
Lục Gia Bách bước đi rất vội vàng, những giọt mồ hôi ướt đầm đìa trên trán anh.
Bước lại gần, khuôn mặt tuấn tú của anh đột nhiên tối sầm lại sau khi nhìn thấy anh nhìn rõ tình hình của Dương Tâm.
"Sao lại nghiêm trọng đến mức này chứ?"
Đây dường như không phải là loại thuốc mê bình thường, nhìn dáng vẻ yêu kiều của cô ấy, hoàn toàn mất đi sự lạnh lùng, thờ ơ thường ngày.
Cô ấy đã mất kiểm soát rồi.
Nếu như tình trạng này không thuyên giảm, sợ rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Quả là loại dược tính chuyên dụng!
"Tránh ra."
Anh dang tay đẩy hai đứa ở hai bên đi, rồi cúi người ôm cô vào lòng.
Dương Tuỳ Ý thấy vậy, nhanh chóng giữ chặt cánh tay của anh, ánh mắt cố chấp nhìn anh, từng chữ từng chữ gằn giọng: "Tôi có thể giao mẹ cho chú, thế nhưng anh có thể đảm bảo sự trong trắng cho mẹ tôi không? Chú Lục, chú hẳn là biết bí mật ẩn giấu trong mối quan hệ cha mẹ con cái nhỉ, mẹ tôi hoặc là em trai chú…"
Nói đến đây, cậu bé bỗng nhiên dừng lại, sau đó mím môi nói thêm: "Nói tóm lại, chú không được phép động vào mẹ tôi khi chuyện còn chưa được sáng tỏ, càng không được tranh giành quyền lợi với mẹ tôi.
Nếu như không làm được điều này, ngày mai chú đừng nghĩ đến việc đưa mẹ tôi đi khỏi tay tôi."
Lục Gia Bách nghiêng đầu nhìn cậu nhóc, khuôn mặt nhỏ nhắn bướng bỉnh, ngũ quan thanh tú, dường như có cảm giác rất quan thuốc, giống như đang nhìn… Lục Gia Tân.
Vẻ ngoài của cậu bé này quả thực có vài phần giống Lục Gia Tân, chẳng trách khi anh nhìn vào tấm ảnh thì cũng phải giống đến 7 phần.
Anh và Lục Gia Tân là hai anh em ruột, vùng trên lông mày giống nhau, nếu cậu bé này là cùng giọt máu của Lục Gia Tân, thì vẻ ngoài giống với bác cả này cũng là chuyện dễ hiểu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!