Tổng giám đốc Lục vẫn dửng dưng.
Đám đông đang dâng trào, anh lo lắng rằng những người xung quanh sẽ làm tổn thương cô gái nhỏ bên cạnh mình, vì vậy anh nhanh chóng ôm cô bé.
Không cần biết cô ấy có phải là con của Lục Gia Tân, chỉ cần là người phụ nữ đó sinh ra, đều có thể khiến anh ra tay giúp đỡ.
Bà Lục thấy anh không có bênh hay tức giận, còn hỏi xem đứa nhỏ trong tay có bị thương không, bà ta liền nổi giận đùng đùng quát lớn: "Lục Gia Bách, mẹ đang nói chuyện với con."
Anh Lục thở dài, hất cằm về phía đám đông đang điên cuồng dâng trào, bất lực nói: "Bây giờ cô ta nhất định sẽ trở thành mục tiêu chỉ trích của dư luận.
Nếu cô ta có lương tâm trong sáng, sau này sẽ lên tiếng bênh vực cô ta, còn bây giờ hùa theo nhà họ Dương để bị đè chết ạ? Đương nhiên, nếu cố ý làm như vậy, cô ta không còn cách nào khác ngoài việc chịu quả báo."
Ông Tần gật đầu đồng ý: "Em đồng ý với ý kiến của Gia Bách chị ạ, chuyện này không dễ đâu, ở giữa có thể có âm mưu nào đó, cuối cùng trộm gà không kịp vo gạo nên cô ta nhấc một tảng đá và đánh vào chân mình."
Bà Lục không ngốc, nghe được lời phân tích này của em trai, bà ta nhíu mày, "Ý của cậu là có cái gì đó xảo trá trong đó?"
Bà Tần không khỏi nói: "Đây là biệt thực của nhà họ Dương.
Trừ phi cô Dương Nhã tình nguyện ngủ với ông sáu nhà họ Lục, thì ai có thể cưỡng bức cô ta? Bây giờ đã xảy ra tình huống này, muốn đánh cũng phải chịu.
Hoặc là, cô ta là người tính toán người khác nhưng lại bị tính toán ngược lại."
Sắc mặt Lục phu nhân trầm xuống, quay đầu nhìn về phía Lục Gia Bách, ngưng trọng hỏi: "Làm sao bây giờ? Mặt mũi nhà họ Lục của ta, con định để mặt mũi nhà họ Lục mất đi sao?"
Lục Gia Bách cúi đầu liếc nhìn cô gái nhỏ trong tay, thấy trên mặt lộ ra vẻ lo lắng, liền biết là đang lo lắng cho người phụ nữ kia.
"Không sao đâu, cô ấy giỏi hơn cháu nghĩ."
Dương Tùy Tâm ngẩng đầu liếc anh một cái, cong môi nói: "Mẹ cũng quăng ả trà xanh này lên máy quay rồi.
Cháu còn lo lắng làm gì nữa."
"..."
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Lục Gia Bách lại nhìn lên và nói với bà Lục: "Chúng ta cùng nhau đi xem thử xen, chúng ta không thể kiểm soát họ Dương, nhưng người của họ Lục nên bị trừng phạt nếu làm những điều tồi tệ như vậy."
Nói xong, anh dẫn đầu đi về phía sân sau với đứa con gái nhỏ trong tay.
Những người khác nhìn nhau và làm theo.
Vừa bước ra khỏi bãi đất trống, cô bé bất ngờ vùng vẫy dữ dội trong vòng tay của anh Lục.
"Chú thả cháu xuống, cháu không muốn xem cảnh tượng kinh tởm đó."
Đương nhiên, điều quan trọng nhất là vừa rồi bố Diễn đã gửi cho cô bé một tin nhắn, nói rằng bố Diễn sẽ đến biệt thự của họ Dương ngay lập tức.
Chẳng có gì hứng thú khi xem náo nhiệt cả, cô bé ở nước ngoài đã nhìn thấy những cảnh như thế này đến phát ngấy rồi.
Thật ra mà nói, dì của cô bé thực sự quá yếu ớt, cô ta cũng không có tư cách đấu với mẹ của cô bé, chẳng có gì đáng xem cả.
Một sự lãng phí thời gian.
Anh Lục lo lắng rằng cô bé sẽ làm mình bị thương khi vùng vẫy quá mức, vì vậy anh nhanh chóng đặt cô bé xuống đất.
"Vậy cháu cứ ở trong này đi, đừng chạy lung tung, chờ chú xử lý xong xuôi rồi mới đưa cháu về nhà."
Cô gái nhỏ vẫy vẫy tay, giống như đang xua ruồi, "Đi đi, cháu sẽ đợi chú ở đây, sẽ không có chuyện gì đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!