Chương 2: Nhóc Con Còn Thở Không Vậy

Bất động.

Nhìn lướt qua, có lẽ là bóng người, bóng người rất rất nhỏ.

"Chị cúp trước đây, đợi chị về nhà rồi nói tiếp" Sau khi cúp máy, Dương Tâm bước nhẹ từng bước về phía góc rẽ cách đó không xa kia.

Tới nơi, cuối cùng cô cũng nhận ra đó là một đứa bé khoảng 6 – 7 tuổi.

Do dự một lúc, cô nhấc chân đá đá đống thịt kia, thấp giọng hỏi: "Nhóc con, còn thở không vậy?".

Vẫn không có động tĩnh gì.

Dương Tâm cũng không hỏi thêm nữa, quay người chuẩn bị rời đi.

Hậu quả của việc lo chuyện bao đồng thường là gì? Rước họa vào người chứ còn gì!!!

Cô rủ lòng thương, đi giúp đỡ một đứa trẻ bị bỏ rơi, sau đó bị người ta đổ tội "bắt cóc trẻ em" lên đầu?

"Me oi..." Thanh âm yếu ớt vang lên phía sau, sống chết giữ chặt gót chân của Dương Tâm.

Câu gọi mẹ khiến cô nghĩ tới đứa con chết yểu của mình.

Cô có thể vô tình với tất cả mọi người, nhưng chỉ đứa bé tầm tuổi này là không thể nhẫn tâm bỏ mặc.

"Đứng dậy đi, cô đưa cháu rời khỏi đây".

Lại không có động tĩnh gì nữa.

Dương Tâm khẽ thở dài một tiếng, đang chuẩn bị cõng đứa trẻ thì ngón tay vô tình chạm vào cổ tay nóng bỏng của cậu, sắc mặt cô lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Nóng thế này, ít nhất cũng sốt 40 độ.

Cũng không biết cậu nhóc này dính phải người bố người mẹ vô trách nhiệm nào, thế mà lại vứt một đứa trẻ lành lặn như thế này ở một góc chẳng nhìn thấy năm đầu ngón tay, cho nó tự sinh tự diệt.

"Gặp cô coi như mệnh cháu lớn, nếu không chưa đầy ba tiếng nữa cháu chắc chắn sẽ sốt đến mức hóa thằng đần"

Dương Tâm gắng sắc cũng đứa trẻ đã sốt đến mơ hồ dậy, rồi chậm rãi rời khỏi đó.

| Ở Hải Thành, ai dám động tới chân tơ kẽ tóc của cục cưng nhà họ Lục cơ chứ?

Đó là châu báu ngọc ngà đấy, nâng trên tay cũng sợ rơi vỡ, ngậm vào miệng thì sợ bị tan, tất cả cậu chủ nhỏ trong giới thượng lưu cộng dồn lại cũng không bằng một đứa nhà họ Lục.

Bây giờ mất tích, không xé trời ra tìm mới là lạ ấy.

Tại bệnh viện, trong phòng bệnh nào đó trên tầng 5, Dương Tâm xem thông báo tìm

người mất tích đang phát trên tivi, rồi lại nhìn cậu nhóc đang nằm trên đường, cô đau đầu | lấy tay đỡ trán.

Quả nhiên, hành thiện tích đức đều là phù du, làm người tốt thật không dễ.

Một giây trước, cô còn bị bố đẻ của cậu nhóc này truy đuổi khắp cái sân bay, một giây sau, tự dưng lại cứu con trai nhà người ta.

Cậu chủ nhỏ này lại còn là một cậu chủ chân chính nữa chứ.

Thái tử của gia tộc Lục Thị sở dĩ là nhân vật nổi tiếng đến thế là bởi người ta có một người bố tiền nhiều không ai bằng...

truyện kiếm hiệp hay

Vừa sinh ra đã trở thành người thừa kế gia sản mấy nghìn tỷ, con trai cô thì không tốt số như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!