Chương 12: Chưa Chết!

Bà sải nhanh bước chân về phía trước, giật lấy cánh tay của Dương Tâm, thẳng thừng | lôi cô ra khỏi lòng của Lục Gia Bách.

Bờ ngực rắn chắc đột nhiên mất đi xúc cảm mềm mại, khiến Lục Gia Bách nhất thời không thích ứng kịp, anh vô thức cau mày.

Và biểu cảm vô thức ấy đã bị Dương Nhã nhìn thấy.

Quả nhiên Lục Gia Bách nhìn Dương Tâm với ánh mắt khác.

Không được, cô ta không được để quan hệ của bọn họ tiếp tục phát triển được, nếu không cô ta sẽ thua thê thảm.

Lục phu nhân kéo Dương Tâm sang một bên, hộc hằn hỏi: "Cô chính là đứa con cả bị nhà họ Dương đuổi khỏi nhà năm đó? Trông như hồ ly tinh vậy, cũng không biết đường tìm gương soi kỹ lại mình xem cô có tư cách gì mà lại gần con trai và cháu trai của tôi"

Dương Tâm vụng vùng cánh tay, đáy mắt lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn, lời nói thốt ra mang theo sự châm chọc và khinh bỉ: "Thứ nhà họ Lục nuôi đúng thật đều là chó quý, vậy nên mong Lục phu nhân trông chừng kỹ lưỡng hai con chó của quý phủ ạ"

Lục chó: "..".

Người phụ nữ này...! không mang gan theo à!

"Cô." Lục phu nhân tức điên người, đẩy phắt cô ra, lồng ngực được vây bởi bộ sườn xám phập phồng lên xuống, có thể thấy lửa giận của bà lớn đến mức nào.

"Đúng là bướng bỉnh, hi vọng sau khi vào tù cô vẫn có thể hống hách như vậy được" Tù?

Dương Tâm nheo mắt, chuyện còn chưa điều tra rõ ràng, mà bọn họ đã gán xong tội danh cho cô ư?

Định để cô sống trong tù cả đời à?

Thoáng chốc, ánh mắt cô chuyển sang Lục Gia Bách, cô cau mày hỏi: "Anh Lục cũng nghĩ là do tôi hạ độc sao?"

Haha...!

Bây giờ e là có nhảy xuống sông Hoàng Hà cô cũng không rửa hết tội rồi.

Hai đứa bé bị trúng độc trong chung cư của cô, cô đúng thật là khó thoát tội.

Lục Gia Bách thấy cô trầm mặc không nói, không hề có ý định giải thích, anh vô thức | cau mày.

Người phụ nữ này bình tĩnh thật, xảy ra chuyện lớn như thế mà vẫn bình chân như vại.

Đều là con gái nhà họ Dương, sao lại khác xa nhau thế nhỉ?

Nếu Dương Nhã bằng một phần mười cô thì ít nhất cũng thu phục được con trai đẻ của mình.

"Tinh"

Cửa phòng cấp cứu mở ra, một nam thanh niên mặc áo blouse trắng từ bên trong bước tới.

Lục phu nhân thấy vậy liền vội vàng chạy lên.

Dương Nhã vô thức cuộn tròn hai bàn tay, trong lòn không ngừng cầu cho hai tên

nghiệt chủng kia không cứu được, chết thắng căng.

"Bác sĩ Tiêu, cháu trai của tôi thế nào rồi?"

Triệu An giơ tay day day lông mày, lên tiếng với vẻ mệt mỏi: "Chất độc rất mạnh, nếu muộn thêm mười phút thì có lẽ hai đứa bé đã không cứu được rồi.

Tôi đã rửa ruột cho hai đứa, dùng huyết thanh kháng độc, bây giờ tình hình đã ổn định rồi"

Lời nói của anh khiến tất cả mọi người trừ Dương Nhã đều thở phào nhẹ nhõm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!