Chương 47: (Vô Đề)

Ở nhà chán ơi là chán, suốt ngày nằm trong phòng, đã vậy ngày nào cũng cháo làm tôi ngán đến tận cổ, cũng may còn có cái điện thoại để chat chit trò chuyện với người yêu.

Hôm đó Khánh gọi điện thoại, tôi vô tình than vãn nên cậu ta biết thế là tức tốc chạy về liền. Vô tới nhà là cậu ta xông thẳng vô phòng, lỡ như đụng lúc tôi đang thay đồ chắc phải móc mắt cậu ra quá.

-Ê bà kia, sao không báo tôi biết. Mặt Khánh hùng hổ như ai đắc tội gì nặng lắm vậy.

-Ông đang đi công việc mà, báo ông làm gì.

-Hâm, có ăn uống được gì chưa?

-Chỉ được ăn cháo thôi.

Mấy ngày không gặp thấy Khánh già đi trông thấy, nét mặt cũng ưu tư hơn không biết có chuyện gì với cậu ta nữa.

-Nè, ông có chuyện gì sao?

-Nhiều chuyện, lo cho thân bà trước đi kìa, còn đau không?

Tên này đúng là biết đánh trống lãng, hỏi không trả lời còn hỏi ngược lại nữa mới ghê.

-Nói tui nghe, ông có còn xem tui là bạn không hả?

Khánh nhìn tôi, như tìm được sự đồng cảm cậu mới bắt đầu chia sẻ.

-Ba mẹ muốn tôi đi xem mắt, nhưng nói thật tôi chẳng có ưa gì cô ta thì xem làm gì.

-Cậu gặp cô ta rồi sao?

-Ừm. Mấy hôm trước về nội cũng để bàn tính chuyện này.

Thì ra là vậy, thảo nào nhìn Khánh mệt mỏi như vậy.

-Nhưng sao ba mẹ lại muốn ông xem mắt?

-Tôi chẳng hiểu chuyện người lớn, nói chung là liên quan đến lời hứa hẹn của hai gia đình gì đó.

-Rồi ông tính sao?

Chơi với Khánh lâu như vậy, tôi rất hiểu tính cậu ta, con gái nếu cậu không thích thì sẽ phớt lờ như không khí, đối với Khánh thích hay ghét đều thể hiện hết ra mặt, cộng thêm cái tính cố chấp nên ép uổng như vậy cậu ta càng không muốn gặp người con gái kia.

-Tôi đã nói với gia đình là tôi có người yêu rồi, nên họ nói tuần sau dẫn đi xem mặt.

Tự nhiên giọng Khánh xìu xuống làm tôi cảm thấy có gì đó không ổn đây, tôi nhìn chằm chằm Khánh chờ đợi.

-Mà bà biết đó, tôi làm gì có người yêu, nên bây giờ chỉ có một mình bà mới giúp được tôi thôi.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi, thế nào lại lôi tôi vào cuộc chiến của gia đình họ Phạm mấy người chứ.

-No no no, tui không liên quan, cũng không giúp được gì đâu.

-Bi ơi Bi à, Bi mà không giúp Khánh chẳng biết làm thế nào luôn, không lẽ Bi đành nhìn đứa trẻ mới có 21 tuổi phải nặng gánh gia đình.

Cái mặt giả bộ đáng thương của Khánh làm tôi bật cười ha hả, lần nào đổi cách xưng hô là biết có chuyện chẳng lành, nhưng tôi có làm được gì đâu mà giúp cơ chứ.

-Giúp gì? Nói mau.

-Chuyện cũng đơn giản à, Khánh muốn nhờ Bi làm bạn gái Khánh đến ra mắt bố mẹ, đợi đến khi họ từ bỏ ý định kia rồi Khánh sẽ nói là hai đứa mình không hợp nên chia tay. Kế hoạch hoàn hảo ghê chưa?

Tôi đập lên đầu Khánh cái bốp, kế hoạch xàm xí vậy mà kêu hoàn hảo, gì chứ mạo hiểm vậy tôi không dám đâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!