Chương 44: (Vô Đề)

Cả ngày học hành mệt mỏi, lại thêm mấy cái bài tập nhóm buổi trưa nữa làm tôi đuối ơi là đuối. Lững thững bước ra khỏi trường với bộ mặt thảm hại, đi được vài bước thì tên người yêu đáng ghét ở đâu chui ra hù một cái suýt xỉu, lần nào cũng thế, hôm nào mà tôi xỉu thiệt thì đừng có nói sao xui.

-Đang mệt mà anh lúc nào cũng giỡn được.

Tôi đưa bộ mặt bực bội ra làm người yêu cuống lên dỗ dành liền.

-Anh xin lỗi, hôm nay học mệt lắm hả?

-Ừm.

-Người yêu đừng giận nữa, anh dẫn người yêu đi ăn nha.

-Ờ, mà xe anh đâu rồi?

-Anh gửi ngoài kia để đi bộ với em cho thích.

Người yêu đúng là dẻo miệng, nhưng mà công nhận đi bộ như thế này vẫn thích hơn.

-Hôm nay anh làm về sớm thế?

-Anh nhớ người yêu không chịu được nên phải chạy về đây.

Người yêu tôi chắc xem phim Hàn nhiều quá nên mới có lời thoại ngọt ngào thế này đây, thảo nào cái cô Anna Hồng Hạnh gì đó cứ theo hoài không dứt.

-Người yêu thích ăn gì nào?

-Bánh tráng trộn.

-Hả??

Chắc xưa giờ người yêu chẳng biết mấy món lề đường cho sinh viên này đâu, đã vậy hôm nay tôi sẽ cho người yêu ăn thử cho biết với thiên hạ.

-Ngon lắm, bảo đảm người yêu sẽ thích cho xem.

Đi theo tôi mà mặt người yêu lo lắng, đâu phải cho uống thuốc độc đâu mà làm gì sợ dữ vậy không biết. Người yêu không quen ngồi bên lề đường rồi, đã vậy còn cầm bánh tráng trộn ăn nữa chứ, cái mặt hài ơi là hài.

-Ăn đi, ngon lắm luôn đó.

-Cái này ăn được hả?

Tôi giả vờ giận dỗi đứng lên.

-Anh không thích thôi đi về.

Thấy tôi giận người yêu hốt hoảng ngay lập tức kéo tôi ngồi xuống lại rồi ăn ngấu nghiến, vừa ăn vừa hít hà thương ơi là thương.

Ăn xong, tôi dẫn người yêu đi ăn đủ thứ món trên đường đến khi no cành hông mới chịu về, mấy món này chỉ có con gái bọn tôi thích là nhiều, nhưng chiều tôi nên người yêu mới ăn chung cho tôi vui vậy thôi, yêu người yêu chết mất.

-Còn sớm, về nhà anh coi phim xíu rồi anh chở về nhé.

Tất nhiên là đồng ý rồi, dạo này không hiểu sao cứ thích quấn lấy người yêu thôi.

Mới vừa nằm trên đùi người yêu chưa đầy một phút thì bụng tôi quặn đau kinh khủng, chắc tại lúc nãy ăn uống linh tinh nên mới thế.

-Em sao thế?

Thấy tôi ôm bụng nhăn nhó, người yêu lo lắng rối rít, nhưng sợ bị la cái tội ăn bậy bạ nên tôi không dám nói, đến khi chịu không nổi nữa tôi mới rên rỉ, mặt mày xanh mét.

- Em đau bụng quá người yêu ơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!