Chương 40: (Vô Đề)

-Người yêu, mình đi hẹn hò nha.

Bỏ tôi ngồi lên ghế, Nhật dụ dỗ.

-Ai thèm làm người yêu của anh chứ.

-Không chịu sao tự ý dám hôn anh chứ, có đồng ý hay không em cũng phải chịu trách nhiệm.

Tôi bật cười với cái mớ lý sự của anh ta, chẳng qua chỉ là làm giá chút xíu chứ đâu phải không đồng ý đâu. Trước giờ Nhật luôn quan tâm và chiều chuộng tôi, vì vậy làm người yêu anh ta chắc rất là hạnh phúc.

-Làm người yêu cũng được, nhưng có một số quy định phải tuân thủ.

-Quy định? Người yêu đúng là lắm trò, nói anh nghe chơi coi.

-Thứ nhất, không được có bất kỳ đụng chạm thân thể với người con gái khác, ngay cả tay chân cũng không được, đặc biệt là cô người mẫu hôm nọ. Thứ hai, tôi nói cái gì cũng không được cãi. Thứ ba, không được tự tiện hôn khi chưa được sự cho phép của tôi. Thứ 4….

Chưa nói hết đã bị anh ta cắt ngang, người gì mà kỳ cục.

-Em nói một đống vậy anh nhớ chết liền. À mà quên, cấm em nói chuyện mà cứ anh anh tôi tôi như vậy.

-Ơ, người ta quen rồi.

-Quen gì mà quen, từ bây giờ trở đi, cứ một chữ tôi là một nụ hôn, khỏi bàn cãi cho mệt.

Tên này đúng là bá đạo, một ngày nói 10 từ chắc bị anh ta hôn tới tắt thở luôn quá, đúng là đồ biến thái.

-Anh đưa em đến chỗ này, bảo đảm em rất thích.

Nghe nói tôi phấn khởi ngay lập tức, quên sạch sành sanh mớ quy định rối rắm kia.

-Đi đâu thế?

-Đi rồi sẽ biết.

Nói xong Nhật Nam đi ra ngoài trước bỏ tôi một mình, bực bội tôi ngồi luôn xuống ghế không thèm đi theo, bộ không biết chân người ta đau hay sao mà đi nhanh vậy chứ.

Quay lại không thấy tôi đâu, Nhật Nam hiểu ngay.

-Không muốn đi hả người yêu?

-Chân đau sao mà đi được.

Tôi nhõng nhẽo, dù gì cũng phải hành hạ lại cho thỏa thích chứ. Nhật Nam cúi xuống bế tôi ra xe.

-Có người yêu con nít khổ ghê.

-Giờ hối hận vẫn còn kịp đó.

Tôi hờn dỗi, mới bắt đầu đã chán rồi thì sau này sao mà duy trì lâu dài được.

-Nhưng mà anh thích khổ như vậy.

Nói xong Nhật Nam cúi xuống hôn trán tôi một cái rồi bỏ lên xe, thế là tôi lại hết dỗi ngay, đến cả tôi còn sợ cái tính sáng nắng chiều mưa của mình mà.

….

-Đi đâu thế?

Ngồi trong xe đi cũng khá xa, tôi thắc mắc quay sang hỏi nhưng người yêu không trả lời, cái mặt nhăn lại khó chịu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!