Chương 35: (Vô Đề)

Tối, tôi diện cái đầm trắng dịu dàng, tóc xõa bồng bềnh, còn mớ tóc ngố trước trán được kẹp hết lên để lộ khuôn mặt tròn trịa sáng sủa.

Thì ra nơi này cũng chẳng có gì đáng sợ, tuy có nhiều người nhưng chẳng ai quan tâm đến ai, với lại chẳng ai biết tôi là ai nên không cần phải lo lắng.

-Bé, sao bé lại ở đây?

Huy xuất hiện đúng lúc làm tôi mừng kinh khủng.

-Nhật Nam cho em đi để học hỏi kinh nghiệm.

-Ừm, mấy cái này có lợi cho ngành học của bé lắm đó, đi theo anh nè.

Huy thật dễ thương, nụ cười lại cực kỳ quyến rũ nữa chứ, đi với anh chắc có bao cô gái thầm ghen tỵ cũng không chừng.

-Hôm nay bé đẹp lắm, ăn đứt mấy cô tiểu thư ẻo lả kia luôn.

Câu nói của Huy làm tôi đỏ mặt, chẳng biết anh giỡn hay thật nữa.

-Anh làm em nở mũi rồi nè, xấu mất một miếng rồi thấy chưa.

-Vẫn chưa đủ to mà, mũi bé phải cỡ Trư Bát Giới mới đẹp.

-Nghĩ sao vậy hả?

Tôi đánh nhẹ vào tay Huy, tiện tay anh nắm tay tôi dắt đi luôn, làm như tôi là con nít nên sợ bị lạc vậy đó.

Thấy tôi vừa đi vừa nhìn chung quanh, Huy hiểu ý.

-Anh đang tiếp khách hàng, xíu nữa mới ra.

Vừa dứt lời đã thấy Nhật Nam đi cùng với cô người mẫu Anna xinh đẹp gì đó bước ra, ánh mắt anh ta nhìn tôi với Huy có phần khó chịu, tôi cũng thế có khác gì đâu, ả người mẫu đó cứ bám riết lấy anh ta như keo dán sắt vậy.

Sau bài phát biểu gì đó, Nhật Nam bước xuống tới chỗ tôi.

-Huy, tiếp khách phía bên kia giùm anh.

Thật ra chỉ là đuổi khéo Huy đi thôi, ai mà chẳng biết chứ.

Đợi Huy đi rồi, anh ta cúi xuống nói nhỏ vào tai tôi.

-Hôm nay trông cô cũng xinh đó chứ.

-Tôi lúc nào chẳng xinh.

Cứ hễ nói chuyện với tên này là tôi không thể dịu dàng đàng hoàng được, cứ thích ngang như cua vậy thôi à. Đang trò chuyện vui vẻ thì có người nào ở sau lưng đi ngang đẩy trúng làm tôi mất thăng bằng ngã xuống, cũng may có Nhật Nam làm anh hùng cứu mỹ nhân đưa tay ra đỡ kịp, không thôi mặc váy mà ngã chỏng chơ chắc mất hết hình tượng quá.

-Có sao không?

-Không sao, cảm ơn anh.

Nhật Nam đưa tay định vén mấy cọng tóc trên mặt tôi xuống thì đúng lúc ả Anna Hồng Hạnh xuất hiện, nãy giờ ả chẳng hề rời mắt khỏi hai đứa tôi, từ khi nhận ra tôi là con nhỏ trên màn hình máy tính của người tình trong mộng.

-Anh, mọi người cứ hỏi chuyện của hai đứa mình hoài, em chẳng biết trả lời sao hết trơn.

Miệng cô ta dẻo đeo làm tôi ghét kinh khủng, nói bình thường không chịu, phải lắc lư qua lại mới được hay sao đó, ai chả biết cô có thân hình đẹp chứ.

-Kệ, em không cần nói gì là được. Nhật Nam lạnh nhạt.

-Nhưng họ cứ nhất định gặp anh cơ, anh qua bên kia một xíu nha.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!