Lên xe về, Nhật Nam nhất quyết kéo tôi ngồi cạnh anh ta. Vẫn còn ngượng chuyện lúc nãy nên tôi không dám ngước mặt lên nhìn, còn anh ta thì tỉnh queo như không có chuyện gì xảy ra, chỉ có hơi ngứa ngáy vì mình mẩy dơ ơi là dơ thôi.
-Cô phải đền áo mới cho tôi, cái tội dám hốt cát đổ vô người tôi.
Anh ta nhìn với ánh mắt đầy đe dọa, mà tôi có sợ tẹo nào đâu.
-Đừng có mơ. Ai biểu anh gây sự trước.
-Không mua thì tôi trừ trực tiếp vào lương, đơn giản.
-Anh dám?
Anh ta nghĩ mình là ai mà dám trừ lương tôi chứ, thử làm coi xem tôi xử anh ra sao.
-Tôi cái gì mà chẳng dám, à quên, còn phải tắm cho tôi nữa.
Tên này càng lúc càng quá đáng, biến thái hay sao mà kêu tôi tắm cho chứ.
-Anh bị điên à?
-Có gì đâu mà phản ứng mạnh mẽ, dù gì cô cũng đã nhìn thấy thứ quý giá nhất của tôi rồi mà.
-ĐÃ NÓI RỒI SAO ANH NHẮC HOÀI VẬY, HÔM ĐÓ SỢ ANH CHẾT NÊN BẤT ĐẮC DĨ MỚI PHẢI THAY QUẦN ÁO CHO ANH, CHỨ TÔI THÈM NHÌN MẤY CÁI THỨ QUÝ GIÁ ĐÓ CỦA ANH HẢ?
Mặt anh ta gian quá làm tôi tức điên hét thật lớn, để sau này đừng có mà đổ oan cho người vô tội nữa. Hét xong cảm thấy hả giận, nhưng sao anh ta chẳng có xíu phản ứng nào, chỉ tủm tỉm cười như như bị bệnh vậy. Chợt nhớ ra đang ở trên xe với đầy đủ bá quan văn võ, mọi người nhìn tôi với ánh mắt đầy ngạc nhiên rồi cũng che miệng cười làm tôi quê muốn độn thổ, chuyện đáng xấu hổ như vậy còn ráng la lớn nữa.
Trời ạ, sau này tôi còn mặt mũi nào mà nhìn người khác nữa chứ.
-Có cần phải cho mọi người biết vậy không? Sau này họ sẽ nhìn tôi với ánh mắt như thế nào đây, làm sao mà lấy được vợ bây giờ.
-Đồ đáng ghét, anh đi chết đi.
Đã cố tình gài người khác mà còn giả vờ như là nạn nhân mới ghét, tên này đúng là trùm trơ trẽn mà. Thấy tôi giận thiệt, Nhật Nam quay sang làm hòa.
-Giận à? Tôi chỉ đùa thôi.
-Tránh xa tôi ra.
Tôi càng xích ra xa, anh ta càng xích lại gần, điên chết mất thôi.
-Đừng giận nữa, hôm nào tôi dẫn cô đi chơi chuộc lỗi nha.
-Đi đâu?
-Tôi biết chỗ này trồng nhiều hoa hướng dương đẹp lắm, có muốn đến đó ngắm không?
Rồi xong, tôi đã dính kế dụ dỗ của anh ta, trong đầu nghĩ là phải giận thật lâu nhưng lại muốn đến đó xem một lần, phải làm sao đây. Hic..
-Không lừa tôi chứ?
-Lừa cô được gì, người cô chả có gì đáng để lừa.
-Vậy tạm tha lỗi cho anh.
Nhật Nam mỉm cười như con nít, anh ta mà cũng có lúc có nụ cười như thế này nữa sao, thật không tin vào mắt mình.
Rồi anh ta tự nhiên gục đầu lên vai tôi ngủ, đâu ra người vô duyên dễ sợ vậy không biết nhưng tôi chỉ mỉm cười không đẩy ra, hình như anh ta đẹp nhất khi ngủ thì phải.
…..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!