Tôi bực bội ngồi một đống không thèm nói chuyện, mắt chăm chú nhìn quyển sách trên tay.
-Ê nè, tôi chỉ cô học nha.
-Không.
-Có chỗ nào không hiểu không?
-Không.
-Ngước mặt lên nói chuyện với tôi xíu đi.
-Không.
-Có thích nói chuyện với tôi không?
-Không.
-Cô có phải con gái không?
-Không.
Trả lời xong mới thấy mình bị hố, cái tên điên này gài bẫy chơi tôi đây mà.
-Cô không phải con gái hèn gì…..
Anh ta nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi cười khúc khích, chưa bao giờ gần anh ta mà yên bình được 1 phút.
-Không chọc tôi anh chịu không nổi à?
-Ừm.
-Anh ngồi xích xích ra một xíu, mất công tôi bị lây bệnh thần kinh của anh nữa.
-Tôi cứ thích ngồi sát như vậy rồi sao?
Hết nói nổi cái tên này, cho anh ta thích làm gì thì làm vậy.
-Gia Ân nè.
-Gì?
-Ngày mai công ty tôi tổ chức đi đến trại trẻ mồ côi để chuẩn bị cho chương trình từ thiện sắp tới, cô có muốn đi chung cho vui không?
Sao Nhật Nam lại rủ tôi tham gia những chỗ này cơ chứ, hay là muốn tôi đi theo để lo cho anh ta? Đúng là ác thật, vắng nhà một ngày cũng không tha cho người khác, cơ mà trước giờ toàn chơi với lũ trẻ trong xóm, chưa bao giờ được đến những nơi như vậy tôi cũng tò mò muốn đi.
-Anh nói thật chứ? Nhưng tôi còn phải đi học.
-Tôi giống đùa lắm à, yên tâm ngày mai còn có Huy đi chung nữa, với lại lần này đi chuẩn bị nên chỉ có vài người thôi. Còn việc học hành chẳng phải có tôi giúp rồi sao, không cần đi học cũng đậu chứ đừng nói nghỉ có một ngày.
Anh ta nói cũng có lý chứ bộ, với lại cũng cần phải đi cho biết đó biết đây với người ta chứ.
-Xa không?
-Cách thành phố 100km, 5h sáng mai xuất phát.
-Tôi biết rồi.
Lâu lâu mới có dịp đi xa, lại có thể gặp thật nhiều em bé không được may mắn như mình tôi càng háo hức muốn đến thật nhanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!