Chương 21: (Vô Đề)

-Ê, có khi nào cuối đời hai đứa mình gặp nhau không ta?

Cãi nhau mệt, hai đứa ngồi xuống tâm sự mỏng với nhau.

-Thôi tui không lấy ông đâu.

-Tại sao?

-Vì ông bị vô sinh lấy về làm gì chứ.

-Vậy cái này phải thử mới biết.

Nhìn cái mặt gian ơi là gian của Khánh tôi thấy rợn da gà, nơi vắng vẻ thế này làm sao mà kêu cứu bây giờ. Lỡ chọc cậu ta tức lên làm liều lúc đó tiêu đời.

-Khánh đẹp trai, dây giày ông bị tuột kìa.

Khánh bật cười với cái vẻ mặt này của tôi, người gì đâu được cái miệng anh hùng lắm, đến khi bị dọa lại là hoảng liền.

-Khỏi đánh trống lãng, tôi chẳng có hứng thú gì với bà đâu nên khỏi lo.

-Sao không nói sớm? Làm tôi nghĩ bậy nghĩ bạ mệt chết được.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, chơi với Khánh được một thời gian, tôi biết Khánh không phải là người như vậy, chỉ là do tôi lo lắng thái quá mà thôi.

….

Về tới nhà, tôi cứ chốc chốc lại nhìn cái đập đá của mình xem Nhật có gọi không, chẳng biết anh ta có bị gì nghiêm trọng không nữa, sao tự nhiên lại lo cho anh ta vậy nè, mày bị sao vậy hả Bi. Mãi đến khuya chuẩn bị leo lên giường đi ngủ mới nhận được tin nhắn của anh ta.

-Thông báo, tôi đã bị tàn phế, ngày mai cô sắp xếp qua sớm.

Gì mà tàn phế ghê vậy nè, bị té có xíu thôi mà, tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng.

-Có nghiêm trọng không?

-Nghiêm trọng lắm, ngày mai tới rồi biết.

-Biết rồi.

Ở đây tôi thấy tội lỗi bao nhiêu thì ở bên kia tên Nhật khoái chí bấy nhiêu, nghĩ đến ngày mai được hành hạ tôi là anh ta vui không ngủ được rồi.

……

Sáng, tôi chuẩn bị tinh thần thật tốt để qua nhà Nhật , lỡ như có nhìn thấy anh ta bị cưa mất một chân thì cũng không được hoảng sợ, như vậy sẽ khiến anh ta càng thêm mặc cảm với những người xung quanh.

-Tôi chẳng phải nói là phải đến sớm rồi sao?

Mới sáng sớm đã muốn gây chuyện rồi, nhìn xuống thấy hai chân vẫn còn nguyên, chỉ là băng bó lại xíu. Chẳng có gì đáng ngại, tôi chỉ thấy tức tối trước cái kiểu nói chuyện láo cá đó thôi, chẳng phải đã đến sớm hơn mọi ngày rồi sao? Hôm nay tạm thời nhịn nhà ngươi một lần đó.

-Chân anh bị sao?

-Gãy rồi.

-Gãy sao không bó bột?

-Chứ bộ gãy là phải bó bột sao? Cô là bác sĩ à?

Tức muốn lộn ruột với anh ta, người gì đâu mà nhỏ nhen, cứ thích cãi tay đôi với con gái. Cái chân này mà nói bị gãy ai mà tin chứ, cùng lắm mà bị nứt xương hay trật khớp gì đó thôi.

-Rồi sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!