Chương 2: (Vô Đề)

Tối, đang loay hoay với một đống chén dĩa thì Khánh đến ngồi xuống bên cạnh.

-Không đi đua xe à?

Tôi vẫn không thèm ngước mặt lên nhìn.

-Không, bà không thích nên tui ở nhà.

-Tui có giá trị vậy hả?

Chắc hôm nay trời nỗi giông bão, tên Khánh này mà lại nghe lời mình ư? Đúng là hài hước.

-Nhiều chuyện, xích qua một bên tui rửa phụ cho.

Khánh tự nhiên ngồi xuống, tôi trợn mắt nhìn cậu, hôm nay có bị té đập đầu xuống đất không mà siêng năng vậy không biết.

-Nhìn quái gì mà nhìn? Không có làm không công đâu mà mừng.

-Chứ muốn gì?

-Thù lao một tô hủ tiếu đặc biệt.

-Quá đơn giản, 10 tô cũng được.

Tôi cười khoái chí, có người phụ vừa vui vừa khỏe, ngày nào cũng được vậy thì tốt biết mấy. Cuối cùng cũng xong, tôi bưng một tô hủ tiếu đặc biệt thơm phức tới cho Khánh, cậu ta ăn ngon lành như bị bỏ đói cả ngày vậy.

-Mẹ, hủ tiếu mẹ nấu ngon nhất thế giới.

Khánh nịnh bợ, cậu ta lúc nào cũng gọi mẹ tôi là mẹ nên nghe riết cũng quen, mẹ tôi cũng rất thương Khánh, mẹ nói nhìn cậu ta ngông ngông vậy nhưng sống rất tình cảm, chả biết có đúng hay không nữa.

-Ngon thì ăn nhiều một xíu.

-Mẹ, con thắc mắc điều này ghê. Mẹ dịu dàng xinh đẹp vậy sao con nhỏ này lại chẳng giống mẹ xíu nào hết.

Câu nói của Khánh làm tôi tức điên, nghĩ sao có mặt tôi ngồi đó mà dám chê, chắc không muốn sống nữa đây mà.

-Ông nói lại lần nữa tui nghe, có muốn lết về không hả?

Khánh làm ra vẻ tội nghiệp như thật, tên này đi làm diễn viên chắc nổi tiếng lắm đây.

-Mẹ xem kìa, hung dữ như vậy ế chống chắc luôn. Con ở trường toàn bị nó ăn hiếp.

Mẹ tôi bật cười khi nhìn hai đứa cãi nhau, đúng là con nít mà.

-Hai đứa đừng có suốt ngày cãi nhau nữa, Bi nó được cái miệng hung dữ chứ thật ra nhát gan lắm không dám làm gì đâu con.

-Con hung dữ hồi nào? Mẹ đừng có nói xấu con trước mặt cậu ta chứ.

Tôi giả vờ giận dỗi, từ ngày chơi với Khánh thì quán hủ tiếu nhỏ cũng rộn ràng hơn. Có khi khách đông Khánh còn giúp bưng bê phục vụ, rồi dọn dẹp phụ nữa. Có hôm còn dắt cả đám bạn đến ủng hộ nên bán cũng nhanh hết hơn.

-Cọp cái nổi giận rồi, mình dọn hàng về thôi mẹ.

Khánh giúp hai mẹ con tôi dọn dẹp đẩy xe về, nghĩ đến cảnh ngày mai phải đến nhà tên kia dọn dẹp là thấy không vui nổi rồi.

……

Hôm nay được nghỉ buổi chiều, tôi tranh thủ qua nhà tên Nhật Nam gì đó dọn dẹp. Anh ta nằm dài trên ghế, còn tôi thì ngán ngẩm với một đống lộn xộn trên sàn nhà. Mùi rượu xông lên nồng nặc, chắc hôm qua lại tụ tập ăn nhậu đây mà.

Tôi vừa dọn vừa lẩm bẩm chửi rủa, người gì mà ở dơ thấy sợ luôn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!