Chương 12: (Vô Đề)

Tôi vừa khóc vừa la, còn con ma đó thì mặt đơ ra, không hiểu sao tôi lại hoảng loạn như vậy.

-Bé, ma ở đâu mà la dữ vậy.

Trời ạ, đúng là ma rồi, chứ tên Nhật đó làm gì gọi tôi là bé chứ, chắc hắn đang muốn bắt tôi đi xuống đó cho vui đây mà.

-Hai đứa mình không thù không oán, sao ma lại bắt tôi chứ? Hu hu..

Nghe tôi van xin ghê quá con ma đó đột nhiên phá lên cười làm tôi phải ngưng khóc ngước mặt lên nhìn.

-Anh là người chứ ma quỷ gì ở đây, không tin sờ thử xem.

-Không, rõ ràng lúc nãy tôi thấy anh ra khỏi nhà rồi mà, sao bây giờ lại từ trên đó đi xuống? Tôi chỉ là người giúp việc, không có liên quan gì đến nhà này hết.

Hình như đã hiểu ra vấn đề, con ma ngồi xuống chạm vào vai tôi.

-Anh là người, có da có thịt đàng hoàng này thấy chưa?

-Nhưng anh đi ra ngoài rồi mà? Tôi vẫn còn hoảng loạn ghê quá, con ma đó thấy tội nên từ từ giải thích.

-Người đi ra ngoài lúc nãy là Nhật , còn anh là anh em sinh đôi của anh ấy, tên là Nhật Huy.

-Hả??

Có vụ này nữa sao, làm đây lâu như vậy mà giờ mới biết anh ta có anh em sinh đôi gì đó mới ghê, nhưng như vậy còn hơn là gặp ma.

-Lúc trước anh chuyển công tác ra ngoài Hà Nội nên chắc lần đầu tiên bé mới thấy.

Nghe cũng có vẻ hợp lý nên tôi cũng yên tâm phần nào, sáng giờ bị anh em nhà này hù hai lần rồi.

-Giờ hết sợ chưa?

Nhật Huy đỡ tôi lên ghế, rót cho tôi ly nước để bình tĩnh trở lại. Bây giờ không còn sợ nữa, nhưng nó chuyển qua quê. Nghĩ sao khóc lóc la làng trong nhà người ta xấu hổ chết được.

-Em xin lỗi….

-Có gì đâu. Cũng may là chỉ sợ thôi, chứ bé mà xỉu anh cũng không biết xử lý sao. Bé giúp việc ở đây hả?

-Dạ.

Nhật Huy có nụ cười rất tươi, người lại thân thiện nên nói chuyện với anh thật thoải mái. Hai anh em đúng là chỉ có ngoại hình giống nhau, còn tính cách thì khác biệt hoàn toàn.

-Bé bao nhiêu tuổi rồi?

-Dạ 19.

-Vậy thua anh đến 10 tuổi luôn, kêu bắng bé là đúng rồi.

-Hì hì, anh dễ thương hơn tên Nhật đáng ghét đó.

Buột miệng nói xong mới biết mình bị hố, tôi đưa tay lên bịt miệng lại.

-Em đi làm việc đây, không lát nữa anh ta về lại đòi đuổi việc em cho xem.

-Nhật khó tính thế à?

-Cũng không khó lắm, chỉ là đầu óc có vấn đề thôi.

Tôi mỉm cười đi làm việc, nói xấu anh ta như vậy mà Nhật Huy vẫn tươi cười, anh ấy thật dịu dàng ấm áp, ước gì tôi cũng có một người anh trai như vậy thì hay biết mấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!