Cô cảm động muốn rơi nước mắt trước những thứ anh vì mình mà làm, cô chưa từng nghĩ có ngày mình lại có được hạnh phúc như vậy. Anh nắm tay cô đi dạo trên khắp các con phố, mua cho cô bất cứ món đồ gì cô thích khi cả hai lang thang trong chợ đêm. Anh không còn là anh chững chạc của mọi ngày trong cái áo cặp màu hồng xitin giống cô, hai người mặc áo giống nhau, đeo hai cặp kính Nobita giống nhau không khác gì hai đứa trẻ trâu mới yêu vậy.
Đang đi trên đường bỗng dưng anh cười phá lên như bệnh làm cô nghi ngờ, chắc lại sắp có âm mưu đen tối gì đây.
-Anh bị vậy lâu chưa?
-Bị gì?
-Bị tâm thần chứ bị gì, em bắt đầu cảm thấy lo sợ rồi đó nha.
-Có gì đâu mà sợ, anh bị lây của em thôi mà.
Anh gác tay lên vai cô đi trên đường, vừa đi vừa đùa giỡn trước con mắt ngưỡng mộ của bao nhiêu người khác.
-À, mà lúc nãy anh cười gì thế?
-Có gì đâu, tự nhiên nhìn em giống một nhân vật trong truyện cổ tích quá nên cười thôi.
-Bạch Tuyết đúng không?
-Không, đẹp vậy cũng đỡ.
-Cô Tấm chứ gì?
-Hiền lành vậy cũng tốt.
-Chứ ai?
-Bảy chú lùn.
-Anh giống thì có, không phân biệt được giới tính à?
Cô nhéo vào hông anh cho chừa cái tội châm chọc người khác, người ta xinh đẹp nữ tính vậy mà dám kêu giống bảy chú lùn, anh đúng là có mắt như không mà.
-Hôm nay anh vui, mình đi uống rượu nha.
Mặt anh gian thôi rồi, bình thường cấm lên cấm xuống không cho người ta uống, bây giờ tự dưng rủ rê chắc chẳng có gì tốt lành đâu.
-Nhưng mà em không vui, không uống đâu.
-Em không vui vậy mình đi uống rượu giải sầu đi.
Cô nhìn anh nghi ngờ, cái người này hôm nay bị gì thế nhỉ, sao lại sốt sắng với mấy cái này vậy, hay là thần men nhập thể nên ghiền không chịu nổi rồi. Cô nhìn anh nghi ngờ.
-Hôm nay anh lạ lạ sao á.
-Có gì mà lạ, đi thôi.
Anh kéo cô vào một quán ăn yên tĩnh trên đường, rồi gọi một chai rượu gì đó rồi luôn miệng quảng cáo rượu này ngon lắm, dễ uống, đẹp da, bảo đảm uống rồi sẽ ghiền y chang có cổ phần trong công ty rượu vậy.
-Nè, anh làm em hoang mang quá à.
-Anh đã nói hôm nay anh vui mà, nào, cạn ly.
Anh cạn vài ly rồi uống một hơi hết trơn, rồi cầm cái ly không nhìn cô chờ đợi. Mặc dù hôm nay anh lạ thật nhưng chắc chắc anh chẳng bao giờ làm gì xấu với cô đâu, thế là cô đưa ly rượu lên nhấp một xíu, rượu gì mà ngọt ngọt thơm thơm mùi trái cây làm cô thích thú. Anh rót, cô uống, hai người vừa uống vừa tám đủ thứ chuyện trên đời cho đến khi cô cảm thấy đầu choáng váng, mắt lờ đờ mới ngưng.
Thấy cô mơ màng anh khoái chí lắm, liền đặt cô lên lưng cõng về.
-Người yêu ơi em mệt quá, sao mà nó cứ quay mòng mòng không chịu ngừng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!