Chương 104: Ngoại Truyện 3

Đến nơi, cô như một con chim ngoan ngoãn bên cạnh anh làm anh hài lòng lắm. Công việc thuận lợi, anh dẫn cô đi chơi khắp nơi, hai người đã có những giây phút thật sự hạnh phúc bên nhau. Anh định qua tối mai sẽ cầu hôn cô trong một khung cảnh thật lãng mạn, sau đó hai người sẽ trở về trong đêm để sáng cô kịp tham dự lễ tốt nghiệp. Mọi kế hoạch vạch ra trong đầu thật hoàn hảo.

Chiều hôm đó, từ trong khách sạn đi ra anh vô tình gặp mấy đứa bạn ngày xưa của mình, tay bắt mặt mừng, mấy người đàn ông bọn họ vô cùng phấn khích sau bao ngày xa cách.

Thế là họ kéo nhau đi tìm chỗ ăn uống, bạn anh hầu như có vợ hết rồi, nhìn chị nào cũng có vẻ rất thục nữ, đứng đắn nên tôi có chút ngưỡng mộ. Tôi chỉ nghĩ trong lòng vậy mà anh nhìn ra mới ghê, anh quàng tay qua vai tôi rồi thì thầm vừa đủ nghe "Trong mắt anh, em còn hơn họ gấp trăm lần, nên không cần để ý họ làm gì đâu".

Câu nói của anh làm tôi ấm lòng đến lạ. Mấy người kia nhìn cử chỉ thân mật của hai đứa tôi thì không ngừng trêu chọc anh.

-Ê Nam, trâu già ham gặm cỏ non hả mày?

-Coi chừng Cỏ non cứng ngắt chết cha trâu già đó nha mày.

Bọn họ cười ha hả làm tôi đỏ mặt, tôi ngại với mấy cái vụ gặp mặt này lắm, cũng may Nhật Nam tâm lý làm tôi cũng đỡ trơ trọi hơn.

Gặp lại bạn cũ Nhật Nam vui lắm, bọn họ uống rượu như nước mà tôi có làm cách nào anh cũng không ngưng lại được. Vừa uống vừa ôn lại chuyện ngày xưa làm họ thích thú nên cứ cạn ly mãi, đến khi chia tay nhau thì anh đã say bí tỉ không biết trời trăng mây gió gì rồi.

Cô đưa anh về khách sạn mà trong lòng bực bội không chịu được, tình hình này của anh thì làm sao xíu nữa chở cô về được, còn lễ tốt nghiệp của cô nữa, cô cũng không thể để anh ở đây một mình trong lúc say khướt như thế này. 4 năm học chỉ mong sao có ngày này vậy mà cuối cùng lại không tham gia được, thế mà anh hứa đi hứa lại chắc chắn sẽ đưa cô về nhà kịp giờ.

Anh đúng là đáng ghét mà.

Đỡ anh nằm trên giường, cô giúp anh thay áo, tháo giày, lau mặt cho anh. Anh say quá nên cứ lẩm bẩm một mình, vừa nói vừa cười nhìn không giống anh thường ngày xíu nào hết.

-Người yêu ơi…..

Giọng anh lè nhè mà cứ gọi mãi, đến khi cô lên tiếng mới chịu ngưng, bao nhiêu kế hoạch cầu hôn lãng mạn gì đó anh quên sạch sành sanh mất tiêu.

-Em dễ thương quá, lại anh ôm một cái nào.

-Ngủ đi, anh say quá rồi.

Cô giận dỗi bỏ ra ban công ngồi, anh vẫn lẩm bẩm một mình, cô nghe chữ được chữ mất nên cũng chẳng hiểu anh nói gì, phải một lúc lâu sau anh mới chịu nằm yên ngủ.

Ngồi một mình ngoài ban công ngắm cảnh biển về đêm, cô cảm thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng hơn, cô nghĩ đến tình yêu của cô và anh trong những năm qua, nó cứ như một câu chuyện cổ tích. Chắc chắn nhiều người sẽ nghĩ đó là chuyện hoang đường, làm gì có thứ tình yêu sâu sắc đến độ như vậy, nhưng họ là người ngoài cuộc làm sao có thể hiểu hết được tất cả mọi chuyện. Lần đầu gặp anh, cô ghét anh kinh khủng, trong mắt cô anh là một gã ăn chơi, thích phụ nữ đẹp, ích kỷ, kiêu ngạo, xấu xa.

Nhưng càng tiếp xúc cô nhận ra ở anh những điểm tốt mà không phải ai cũng có được. Anh chấp nhận thay đổi bản thân mình vì cô, chấp nhận vì cô mà làm mọi thứ khó khăn nhất đủ thấy anh cũng yêu cô đến mức nào.

Cô vu vơ hát, rồi viết vài dòng nhật ký gửi cho mẹ. Trời bắt đầu sáng dần lên, cô có thể nhìn thấy mặt trời đỏ chói xuất hiện từ bên kia bờ biển, vừa đẹp lại rất thơ mộng. Đang đứng say sưa ngắm cảnh chợt cô cảm nhận bàn tay ai đó ôm mình từ đằng sau, anh dậy sớm và tươi tỉnh hơn cô nghĩ.

-Sao không ngủ mà lại đứng đây?

Anh thủ thỉ vào tai cô, vẫn còn không vui chuyện tối qua cô gỡ tay anh ra đi vào bên trong.

-Về thôi.

Cô buông một câu lạnh nhạt rồi thu xếp đồ đạc đi về, anh vội giữ tay cô lại.

-Anh xin lỗi chuyện lúc tối, đừng giận anh được không người yêu?

Mất công vạch ra kế hoạch này kia cho cô vui cuối cùng chỉ vì một lúc vui quá không kiềm chế được cảm xúc anh đã bỏ lỡ tất cả, còn làm cô trễ mất buổi lễ tốt nghiệp quan trọng. Anh hối hận lắm nhưng mọi chuyện đã lỡ biết làm sao bây giờ.

-Anh nhanh lên ăn sáng rồi về.

Cô lạnh nhạt làm anh rối cả lên, anh biết anh sai nhưng anh không muốn thấy cô giận hờn như vậy, không quen một xíu nào.

Anh lẽo đẽo xách đồ chạy theo cô xuống xe, cô như vậy anh còn có tâm trạng nào mà ăn sáng nữa chứ. Ngồi trên xe cô cứ nhìn ra hướng cửa, anh hỏi cũng chỉ trả lời ậm ừ cho qua chuyện.

Đi được một đoạn, anh cảm thấy bụng mình cồn cào khó chịu, có lẽ hôm qua uống nhiều mà không ăn gì nên mới bị như vậy. Sắc mặt anh hơi khó coi, hai bên chân mày nhíu lại, cô nhìn qua là biết ngay, từ ngày biết anh bị đau dạ dày lúc nào cô cũng mang theo thuốc cho anh.

-Uống đi sẽ dễ chịu hơn đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!