Cô dọn về nhà ở một mình, cho dù có đi đâu đi chăng nữa thì ngôi nhà này vẫn là nơi cô tìm về mỗi khi mệt mỏi, nơi chứa đầy những kỷ niệm từ thuở ấu thơ, nơi mà cô cảm nhận rõ ràng nhất hơi ấm của mẹ bên mình. Thời gian có thể làm nguôi ngoai đi nỗi đau của sự mất mát nhưng nó không làm nỗi nhớ về mẹ ít đi, bao nhiêu năm chung một mái nhà, tình cảm mẹ con đã thấm vào máu thịt không thể nào quên đi được.
Cô chỉ buồn vì người mẹ nuôi còn yêu cô hơn cả bản thân mình, còn người mẹ dứt ruột sinh ra cô lại chẳng có xíu tình thương gì với cô, mỗi khi nhớ về chuyện này nó lại làm cô đau, nhất là khi đêm về, nhìn thấy di ảnh mẹ trên kia thì ký ức đau buồn lại ùa về, giá như cô chỉ có một người mẹ thôi thì tốt biết mấy, giá như bà ta quên đi việc đã từng sinh ra đứa con gái này thì có lẽ bây giờ cô vẫn đang vô tư sống bên cạnh mẹ mình rồi.
-Người yêu ơi mở cửa cho anh với.
Đang say sưa nghĩ ngợi thì tiếng gọi của Nhật Nam kéo cô về thực tại, lau vội mấy giọt nước còn đọng trên khóe mắt, cô vội chạy ra mở cửa.
-Anh mua đồ ăn khuya mang tới nè, hai đứa mình ăn chung cho vui.
Anh vừa đi vừa nói, rồi nhanh chóng dọn thức ăn ra bàn.
-Nhanh ngồi xuống, cái này nóng ăn mới ngon.
Cô mỉm cười trước cái bộ dạng dễ thương này của anh, ngày nào cũng vậy, công việc có bận thế nào anh cũng ghé qua ít nhất một lần, khi thì sáng sớm, khi thì ghé qua ăn trưa, ăn tối. Đây là lần đầu tiên anh qua trễ thế này, chắc hôm nay nhiều việc lắm.
Hai đứa ăn uống no say xong, anh kéo cô ngồi tựa vào vai mình.
-Người yêu có chuyện gì mà khóc thế?
Cô nhìn anh thắc mắc sao anh lại biết chuyện này, rõ ràng lúc anh đến cô rất vui vẻ mà.
- Sao anh biết?
- Yêu em bao lâu rồi, chẳng lẽ người yêu mình buồn hay vui anh lại không biết sao?
Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô, cảm giác ấm lòng như lần đầu tiên anh ôm cô an ủi vậy.
-Em chỉ là nghĩ đến những chuyện linh tinh thôi, con gái mà, hay buồn vu vơ lắm.
-Lại nhớ chuyện cũ nữa sao? Đừng có khóc một mình nữa, có bất cứ chuyện gì phải nói cho anh biết không?
Anh ôm cô trong vòng tay mình, yêu cô, anh luôn tìm đủ mọi cách giúp cô khỏa lấp những tổn thương trong quá khứ, nhưng anh biết bất cứ ai trải qua những chuyện như vậy đều sẽ khó lòng mà quên được. Cô mạnh mẽ đó, nhưng cũng có một trái tim bình thường như những người khác, cũng biết đau như họ, nó đã từng bị tổn thương quá nhiều rồi, vì thế bây giờ chỉ cần một vết thương nhỏ cũng đủ làm nó nhói đau.
Nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, chỉ cần anh còn sống thì anh vẫn sẽ là người che chở cho cô như lúc này.
-Tối nay anh ở lại với em nhé.
Cô gật đầu, những lúc như thế này cô rất cần vòng tay ấm áp của anh, có anh bên cạnh cô chẳng còn sợ bất cứ điều gì nữa.
….
Những ngày sau anh lại tiếp tục đến, rồi lại xin ở lại, đã cố tình tách nhau ra mà anh cứ cố tình dính như vậy cũng như không à. Cô đẩy anh ra cửa.
-Anh về gấp cho em.
-Nói thật là anh không đi nổi, em muốn anh lái xe trong khi bị đau dạ dày như thế này sao, lại còn ở nhà một mình nữa.
Nghe anh đau là cô hốt hoảng ngay, cái người này chắc là ham việc bỏ bữa nên mới như vậy.
-Người yêu đau lắm hả? Để em đi mua thuốc cho anh nha.
-Không cần đâu, anh ở một xíu là hết à.
Anh kéo tay cô lại, thế là đêm ấy anh được ở lại thêm một đêm với cô.
Rồi những ngày kế tiếp, ngày nào anh cũng tìm đủ mọi lý do không chịu về, hôm thì mệt, hôm thì ốm, hôm thì xe anh bị hư, hôm thì mưa gió… anh đào đâu ra mà nhiều lý do vậy không biết, lúc đầu cô ngây thơ nên bị lừa, nhưng những ngày sau thì biết tỏng anh rồi nên dễ gì bị lừa nữa, thế là anh đành lủi thủi về nhà ngủ.
….
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!