-Người yêu ơi, em muốn đi tắm biển.
-Ừm.
-Em muốn đi leo núi.
-Ừm.
-Em muốn đi xem phim.
-Ừm.
-Em muốn đi trượt cát.
-Ừm.
-Em muốn…
-Thôi được rồi cô nương, muốn đi đâu cũng được nhưng phải hết bệnh anh mới dẫn đi.
-Em hết rồi mà, anh xem, còn khỏe hơn cả anh nữa đó.
-Vậy lúc nãy ai than mệt không đi nổi bắt anh cõng đi hả?
-Lúc nãy khác, giờ khác.
Anh nhéo mũi cô cưng chiều. Bên trong ngôi nhà ngập tràn tiếng cười đó, có đôi tình nhân đang đắm chìm trong hạnh phúc. Cô gái nằm gối đầu trên chân chàng trai nũng nịu, chàng trai nhìn cô với ánh mắt âu yếm đầy yêu thương.
Thỉnh thoảng cũng có giận hờn vu vơ nhưng tình yêu trong họ đủ lớn để khỏa lấp những điều nhỏ nhặt đó. Anh yêu cô bằng sự chân thành, đáp lại cô cũng trao trọn con tim mình cho anh.
Không dụ dỗ được Nhật Nam, cô đứng lên bỏ về phòng, anh nhìn theo thắc mắc.
-Gia Ân, em đi đâu thế?
-Anh không dẫn em đi thì em tự đi chơi một mình.
Cô vờ chu môi hờn dỗi chạy lên phòng, bước chân có chút nặng nề làm cầu thang phát ra tiếng động như thông báo cho anh biết rằng "em đang giận đó nha". Anh lắc đầu chịu thua, con bé này đúng là bướng bỉnh không chịu nổi, nói gì cũng không chịu nghe lời, nhưng anh lại thích cái tính ngốc nghếch dễ thương này mới chết chứ.
Anh nấp ở chân cầu thang chờ cô đi xuống, bộ mặt nham nhở cười khoái chí khi nghĩ đến cảnh cô giật mình nhảy lên người anh mà suýt cười thành tiếng. Gia Ân đứng trên nhìn xuống, sao không thấy Nhật Nam của mình đâu nhỉ, hay nãy mình làm quá anh bỏ đi mất tiêu rồi. Đồ đáng ghét, vậy mà nói yêu thương người ta lắm, mới nhõng nhẽo có xíu đã không chịu được rồi.
Cô thất thểu bước xuống cầu thang mà lòng buồn rười rượi. Bỗng nhiên anh từ đâu chui ra Hù một cái làm cô giật mình rồi ngất luôn. Anh hoảng quá đỡ cô mà toàn thân run rẩy, miệng không ngừng gọi tên cô.
-Gia Ân, em sao thế?
-Em tỉnh lại đi người yêu, anh chỉ giỡn thôi đừng làm anh sợ.
-…
Trong đầu anh hình dung đủ thứ tình huống, có phải cô bị bệnh tim mà anh không biết nên mới như thế, hay vì anh làm cô sợ quá nên ảnh hưởng đến não bộ.
-Người yêu ơi, anh xin lỗi, lần sau anh không dám hù em nữa đâu.
Không khí xung quanh chùn xuống yên tĩnh đến lạ bỗng nhiên ở đâu phát ra tiếng cười ha hả. Anh giật mình nhìn lại thì phát hiện người yêu đang mở mắt thao láo, hai tay che miệng cười. Như hiểu được vấn đề, anh gõ vào đầu cô thật mạnh, mặt tỏ ra giận dỗi.
-Em càng ngày càng quá rồi đó nha.
-Chứ anh hiền quá, suốt ngày không kiếm cách này cũng tìm cách khác chọc phá em, phải như vậy lần sau anh mới chừa.
Cô nũng nịu ôm lấy cổ anh, bàn tay cứ vuốt ve khuôn mặt làm anh không thể giận lâu được, thật hết cách với cái đồ ngốc này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!